Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011

Tình thơ tím.




NHỚ!
Giã từ tay níu vụng về
Nụ hôn bỏ lại bên lề cuộc yêu
Vàng thu rớt lá tiêu điều
Trong tôi đọng lại bao chiều xót xa!

Sóc Tím.
(31/08/2011.)

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Chuyện của tôi.




Người bạn!

Ai cũng thích người ta tới gặp mình trong dáng vẻ tươi tắn dễ thương, dù đó chỉ là một người bạn! Có lẽ tôi hơi xui nên anh ấy nhiều lần thấy tôi lem luốc khi dọn dẹp, hay ngủ gà ngủ gật bên bàn phím! Trời ạ, tôi nhớ câu thơ của Trần Dạ Từ:
“Không có gì tuyệt vọng cho bằng
Sáng sớm qua nhà em
Thấy em ngồi ngáp…!”
Đừng tuyệt vọng nhà thơ ơi, đó mới thật là đời thường! Và bạn tôi biết điều đó, anh hay mỉm cười khi thấy tôi vội vàng chạy đi, nụ cười chắc dễ thương lắm nhưng mà tôi có kịp nhìn đâu, luýnh quýnh đi lo chỉnh trang nhan sắc! Ôi, sao anh không đến vào những sáng chúa nhật khi tôi dịu dàng với tà áo tím, với nụ cười thật tươi, đi lễ nhà thờ, hì, cha thấy, nhưng nhiều con chiên như thế chắc chẳng ai quan tâm đâu! Sao anh không đến lúc tôi lướt trên phím đàn, ừ mà có anh thì tôi đâu có đàn, anh là thầy cơ mà, tôi đâu dám múa rìu qua mắt thợ!
Một lần anh gọi tôi là Tử Kỳ, tôi thấy vui vui, tôi biết hát nhiều bản nhạc xưa, tôi đã sống suốt thời thơ dại với tiếng hát của mẹ khi bà làm việc, quen dần đi, và âm nhạc trở nên một phần cuộc sống, anh rất thích điều này! Và từ lúc nào không biết anh trở nên một người bạn thân của tôi, sẵn sàng đàn cho tôi hát những bài tôi yêu thích!
Thế đấy, làm bạn dễ hơn làm người yêu, vì người yêu có thể xa bỏ mình, mình sẽ khổ vì tuyệt vọng, hay tan nát trái tim! Nhưng bạn thì bình thường thôi, hiểu nhau, có thể nói chuyện để cảm thông hơn và nhất là không sợ mất, có phải yêu nhau đâu mà sợ chứ!
Bạn, đến rồi đi, không mong chờ, nhung nhớ, gặp gỡ, nói chuyện vui tươi, có khi tôi khoe bài mới viết, anh khen chê gì đó, bình thường thôi! Hay anh kể chuyện các bé của anh, anh hay đi làm giờ giấc thất thường ít khi có bữa cơm gia đình đầy đủ, người ấy ngày xưa cũng thế,…
Có người nói, sao anh ấy có thể nói với bạn mình, mà không tâm sự vói vợ, trời biết! Theo tôi có những đôi vợ chồng cả đời không một lần tâm sự, người ta nói là “khắc khẩu”, có phải thế không? Chắc là không đâu, nhưng mỗi con người cũng có những khoảng trời riêng, đâu phải cái gì cũng nói hết cho người mình yêu thương nhất, thì còn gì bí ẩn của tình yêu để mà khám phá cơ chứ!
Tôi hơi thắc mắc: “Người ta nói không có tình bạn giữa hai người nam nữ!” Điều này có đúng không, hay người ta muốn ép người nữ chỉ biết duy nhất có một người đàn ông là chồng mình! Không biết, nhưng tôi chắc rằng tình bạn là có thật, tri âm tri kỷ là có thật!
Sóc Tím.(31/08/2011.)

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Tản mạn.





Hạnh phúc!

Hạnh phúc như một bông hoa đẹp rực rỡ, nhưng mong manh như pha lê và óng ánh như sương!
Hạnh phúc có đôi khi tưởng chừng như nắm trong tay nhưng rồi vụt tan biến đi lúc nào mình không biết được!
Uy quyền, danh vọng, tiền bạc, có mua được hạnh phúc không? Có đấy, hay người ta cứ tưởng là mua được!
Vậy hạnh phúc có hình dạng ra sao, có màu gì và mùi vị như thế nào mà nó nồng nàn quyến rủ đến vậy!
Có niềm hạnh phúc nhỏ nhoi một bà mẹ, nếu chiều nay bán hàng không ế ẩm, có được bữa cơm chiều no đủ, ngon lành cho những đứa con!
Có hạnh phúc của chàng trai mù, mơ ước được sáng mắt chỉ một giờ thôi để nhìn thấy được gương mặt mẹ mình mà anh chỉ biết trong tưởng tượng!
Hạnh phúc lớn nhất của cô, của thầy là nhìn thấy học trò mình tiến bộ, thành đạt, họ như những con thuyền ra khơi mà thầy cô là bến đợi, có mấy khi thuyền nhớ bến xưa!
Dưới mắt chúng tôi, đôi XY kia giàu có, sang trọng, hạnh phúc tuyệt vời, ai đâu biết cô nàng hằng đêm hờn tủi!
Đôi AN nghèo nàn, cơ cực, chồng chạy xe ôm, vợ bán rau ở chợ, đêm về lại đầy ắp tiếng cười!
Hạnh phúc, khó nói quá phải không! Mẹ tôi nói: “Lấy người chồng biết yêu thương vợ, dù nghèo mà hạnh phúc!” Anh tôi về nhà buồn bã nói: “Lấy được người mình yêu thương chưa chắc gì hạnh phúc đâu em!” Vậy thì làm sao đây, hay nhắm mắt đưa chân tin vào số phận! Không, tôi không chịu thua, hãy sống hết mình đi, nếu hạnh phúc không đến thì cũng không có gì để ân hận!
Nói vòng vo nhưng vẫn không có lời kết, hạnh phúc là gì đây!
Phải chăng đó là loại hàng hóa hiếm hoi của cuộc sống!
Có người sống hết cả đời vẫn không tìm được, vẫn thấy nó mịt mờ ở đâu đâu xa lắc, hay cao vời vợi mà mình không thể vói tới để nắm bắt!
Người ta kể hồi xưa, có một cô gái lên non cao tìm hạnh phúc, anh bạn thanh mai trúc mã theo giúp đỡ cô! Lội suối, trèo non qua bao ngày tháng, lương thực cạn dần, đói lả, cô ngất xỉu! Khi tỉnh dậy cô nhìn thấy anh bạn nhỏ của mình gương mặt lo âu, đang tiếp cho cô từng thìa nước nhỏ, cô chợt nhận ra, ồ, hạnh phúc ở đây!
Một nhà hiền triết nói: “Hạnh phúc như một chiếc chăn hẹp, càng kéo càng thiếu!”
Vậy ta phải làm sao đây? Nếu chỉ nói về hạnh phúc lứa đôi, thì xin hãy gìn giữ người mình yêu thương, quan tâm chăm sóc bằng cả trái tim mình, hãy trao tặng ánh mắt nồng thắm nhất và những lời nói chân thành nhất mà mình có được, và bạn sẽ nhận lại hạnh phúc ngot ngào từ người ấy!
Bạn tôi nói: “Tôi phải ra đời kiếm sống, thời gian còn lại tôi săn sóc gia đình, nấu cho anh ấy những bữa cơm ngon, …Rồi tôi nhận lại được gì, không một ánh mắt nồng nàn, không một lời động viên, an ủi, anh ấy phiêu du mãi đâu đâu! Thế đấy, hạnh phúc ở đâu?”
Hạnh phúc, khó hiểu và khó đoán trước một điều gì, không lẽ mình lại tin thứ ấy là của trời ban, và rồi một ngày nào đó sẽ bị tước đi! Không biết, thôi cứ sống bằng hết những gì mình có được! Hạnh phúc nếu không tìm đến ta, ta sẽ đi tìm nó vậy!
Sóc Tím. 
(28/08/2011)

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Tản mạn.




Tản mạn: Về với biển!

Từ trên cao nhìn xuống, những ô vuông vuông xanh xanh, đường sá, nhà cửa lờ mờ, nhớ lần bay trước đây có anh bên tôi, nắm tay anh, nhìn anh mệt mỏi, xanh xao mà buồn, mà lo ngại, lần đầu cũng là sau hết mình bay với nhau!
Bây giờ lên cao, lòng lâng lâng, một cảm giác không biết là vui hay buồn, bỏ những ồn ào của thành phố bụi mờ sau lưng, tôi đến với biển đây, dù chỉ một mình, tôi đi tìm một không gian ngọt ngào tình quê, với gia đình người chị, mừng sinh nhật bảy mươi,  vẫn dặn lòng phải đến, phải đến, ngày mai rồi biết ra sao!
Bước xuống sân bay, không thấy người thân nào cả, gọi điện vậy, trời ạ, mất tín hiệu rồi, người bạn đồng hành tốt bụng nói: “Đọc số, tôi gọi cho!” Số cài sẵn, không nhớ! Nhà ngang sân bay, may quá đường ra cỗng không xa lắm, cuốc bộ thôi!
Có bốn mươi phút bay, mà hơn hai năm rồi tôi chưa xuống đây, nghĩ mình tệ thật, cứ mãi lo ôm ấp nỗi buồn, mà lẽ ra phải tìm người chia sẻ, tôi chờ đợi chị đến với mình, mà không biết nghĩ rằng chị đã già lắm! Tôi nhớ mẹ, ngày trước  cũng vậy, lơ ngơ, cứ tưởng mẹ sẽ sống mãi với mình! Bây giờ không thể như thế nữa, thời gian là thứ vô tình, không chờ đợi ai bao giờ, tôi phải mãi chạy đuổi theo nó!
Chị đứng chờ tôi trước cửa, rồi ôi thôi nhiều thứ chuyện nói với nhau, nhỏ em đã về trước một hôm, tám, mười sáu, hai bốn, ba người nữ vui tính, hì, nói mãi không dứt!
Bửa ăn trưa nồng nàn, con cháu thật đông vui, lời chúc mừng, tiếng hát, cụng ly vui tai, tôi giữ ý, không, giữ cho trái tim yếu đuối thì đúng hơn, uống vừa phải, không hết một lon, không ai ép ai, vui là chính!
Nghỉ trưa, thức dậy đi khu vực lấn biển theo lời mời của đứa cháu gái, thành phố đẹp, khá yên tỉnh, đất nhiều nên người ta ít xây nhà cao tầng, hì, đi ăn nhẹ trước khi đến biển! Bánh khọt, bánh xèo Thanh Nhi, thử xem có bằng “Ăn là ghiền” ở Saigon không! Đứa cháu gọi bánh xèo “củ hủ dừa”, tôi ngạc nhiên quá, trời ạ, ăn thế này thì trồng dừa sao cho kịp! Nhỏ em cười: “Ở thành phố người ta còn làm gỏi củ hủ dừa nữa cơ, có lẽ dừa ở những khu vực giải tỏa!”
Buổi chiều xuống chầm chậm, xa xa từng cụm mây xám bay bay, kìa đám mây có hình xe ngựa, tôi nhìn mãi miết, hì, làm như ở thành phố không có mây vậy, tôi cười một mình, ừ nhỉ, chắc tại không có thời gian để ngắm đó thôi, rồi mây biến hình làm tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ! Một ý nghĩ thoáng qua, tình yêu, tình bạn, rồi cũng thay đổi như mây kia, phù vân, phải chăng là như thế!
Ở phía chân trời xa, mây có sắc hồng, những gì còn lại của một ngày nắng đẹp, rồi xám dần, xám dần, tôi cười mình ngốc dại, hì, ai mà đứng trước biển mà lại ngắm mây cơ chứ, biển đừng giận tôi nghe! Không, tôi biết biển không hờn không giận, vẫn những làn sóng nhỏ nhấp nhô, êm nhẹ lướt lên bờ cát rồi lại cuốn ra xa… biển đó ư, sao mà dịu dàng êm ái, từng cơn gió rung nhè nhẹ như lời thì thầm của ai kia, ngày ấy, biển ơi!
Bỗng dưng nghe thèm chút hoang sơ, chút yên tỉnh để tôi cảm nhận được hơi thở của biển, có ai như tôi không nhỉ, hình như nơi nào có bàn tay con người săn sóc kỹ lưỡng thì sẽ mất đi vẻ thơ mộng ban đầu, ồ, tôi hoài cổ quá đi!
Sóc Tím. 
(23/08/2011)

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Nhật ký Nicky Phạm.




Ngộ nghĩnh Nicky

Đăng ngày: 15:49 22-08-2011

Sóc Tím: Nhìn bé đáng yêu, hồn nhiên, tâm hồn mình như trẻ lại! Sóc lại sang nhà Big C Trần mang hình về cho các bạn cùng xem nhé!


























Thứ Tư, 17 tháng 8, 2011

Suy tư ngày cuối hạ!




Suy tư ngày cuối hạ!

Là ngày cuối hạ của học trò, của một thời áo trắng!
Mình nhớ ra là mình làm quen với bạn ấy chắc khoảng một năm rồi! Không cần nhớ chình xác, chỉ có ý định là qua tháng cô hồn này sẽ ăn thôi nôi vậy, nhưng sao thấy lâu quá…
Thuở ban đầu cũng đầy nét ngây thơ, vụng dại, cũng dễ thương như trẻ con, nói nhiều, viết nhiều, thả tâm trạng u buồn vào thơ như trút cạn nỗi niềm…mình vừa đi qua những ngày khó khăn nhất!
Bây giờ là mùa thu, bạn bè viết về mùa thu rất nhiều, mùa thu đề tài của thi văn! Mình nhớ lại những ngày đầu ngơ ngác, viết bài chỉ muốn đăng báo cho vui, viết xong không muốn gửi, mình có quen ai đâu, coi chừng chờ dài cổ, thôi để các bạn cùng chia sẻ, chắc là thú vị hơn! Lâu quá không cầm bút, mình viết sai lung tung,… có những người bạn thật lòng góp ý, hì, dễ thương ghê, cũng có những thứ mà mình nhớ hoài như từ “Tem vàng”, trong ý nghĩ lúc đó là cái gì hay nhất! Đọc bài bạn thấy nhân vật vừa ý, là mình đòi tặng Tem vàng, coi như huy hiệu cao quý vậy, nghĩ lại thấy buồn cười! Nhưng buồn cười hơn phải nói là hình ở “mặt cười”, trời ạ, hình này 
mà mình mà mình tưởng là vỗ tay, là khen tặng, trời, hổng biết bao nhiêu bạn được mình vỗ tay kiểu này, không loại trừ các anh! Vậy nhé, nếu bạn nào được mình “vỗ tay” như vậy
, xin hiểu cho là khen tặng kiểu Sóc Tím, hay bắt chước anh Yomost một chút: “Một cảm giác rất là Sóc Tím” Hì, hì, vui thôi, khen đó, chứ không phải “ôm” đâu! Rồi còn hình này nữa chứ
, mình chỉ thấy nó “cười toe” thôi, đâu có để ý nó còn “tròn môi” nữa, hì , nghĩ lại còn đỏ mặt đó! Thôi các bạn có cười thì cười ít thôi, cười nhiều quá chắc mình trốn luôn!
Hì , ngày thôi nôi mà nói lung tung, thôi cứ chọn 16/ 08 vậy, dù đã qua rồi, không sao, mình thích con số đó, tính mình vẫn thế, hơi muộn cũng được, ngày của trời đất mà! Hì, mừng sinh nhật Sóc Tím nhé, Sóc hứa thật ngoan, thật vui, không hay khóc nhè làm bạn bè buồn lây… và Sóc Tím gửi đến các bạn thân yêu lời chúc vui tươi hạnh phúc nhất!
Sóc Tím. 
(17/08/2011)

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Thơ tình tím.




Cà phê!

Quán cà phê cóc
Góc phố hiên nhà
Ngồi với bạn bè
Với Em
Nhìn người đi qua
Đi lại
Vội vàng, hối hả
Nhịp sống thật trẻ
Mà thật dễ thương
Cuồn cuộn trôi đi
Trong lòng phố nhỏ
Mới ngày hôm đó
Giờ đã xa xôi
Ngồi đây một mình
Thương thương người ấy
Ngụm cà phê đắng
Đắng cả trong tim
Cà phê không hồn
Cùng chia nỗi nhớ
Người ta vội vã
Rộn rã quanh đây
Cuộc sống vẫn đầy
Trong em vắng ngắt!

Sóc Tím.
(16/08/2011.)