Chủ Nhật, ngày 05 tháng 6 năm 2016

Đọc truyện ngắn: "Có chi ăn không?" của Hoàng Công Danh.




CÓ CHI ĂN KHÔNG?

Tác giả Hoàng Công Danh.
Trích báo Tuổi trẻ 05/06/2016.
........
Sáng hôm sau ông lại hỏi có chi ăn không. Thằng bé lục trong túi, không có viên kẹo nào cả. Ông đợi đấy cháu sẽ đi mua. Nói rồi thằng bé đi một mạch đến trưa mới về tới nhà. Tại nó phải tìm được chỗ bán loại kẹo mềm mà ông vẫn thích. Khi thằng bé về nhà thì các cô các chú đã có mặt đông đủ và bàn chuyện lo đám tang cho ông. Thằng bé ân hận, giá về kịp thì ông không phải thèm kẹo mà nhắm mắt thẳng băng như thế.
Cái sự ân hận này kéo dài mãi cho đến mười lăm năm sau, khi thằng cháu đã là một chàng sinh viên. Mỗi lần giỗ ông cả nhà tụ họp đông đủ, tỉa hoa gọt quả, nấu nướng xào luộc, rồi lật coi tập ảnh ngày xưa, ai cũng bảo đám tang của ông ngày ấy to nhất vùng, cỗ quan ướp trà, lễ nhạc đầy đủ, lo được cho ông cái hậu sự như vậy cũng mát mặt với thiên hạ. Chỉ có thằng cháu vẫn chưa nguôi tiếc nuối, giá ông có được viên kẹo để ăn trước khi đi...



Đọc mà nghe cay cay ở mắt, thương cho người già, thương cho thằng bé với nỗi ân hận... Những đứa con có hiểu cho cha mẹ già không, hay chỉ phô trương cho mọi người biết là mình có lo lắng cho cha mẹ! Một đám tang thật lớn, rồi những đám giỗ linh đình... chỉ làm vui cho người còn sống!
(Sóc Tím.)

Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

Thơ: Không đề.




Không đề.

Giọt mưa rơi nhè nhẹ, nhè nhẹ
Cuộc tình tan dịu dàng, dịu dàng
Ngày qua ngày cười khóc, hoang mang
Quay nhìn lại thiên đàng vắng ngắt!

Sóc Tím.

Thứ Ba, ngày 03 tháng 5 năm 2016

Bài đăng lại: Tóc đêm.

   



Tóc đêm.



Trăng nghiêng bóng đổ bên thềm
Em nghiêng bóng nhỏ tóc đêm dịu dàng
Nghe hồn một thoáng bâng khuâng
Nắm tay đi nhé ngại ngần mà chi!

Thứ Hai, ngày 28 tháng 3 năm 2016

Thơ Sóc Tím.




Không tên.

Vói tay tìm hái trăng sao
Trời đêm man mác nơi nào cho tôi
Hỏi trăng, trăng cứ thở dài
Hỏi mây, mây mãi còn bay mịt mù! 

Thứ Hai, ngày 21 tháng 3 năm 2016

Bài đăng lại.





Đêm trong ca dao.

Ca dao là một phần trong cuộc sống. Người ta dùng ca dao để hát ru hay nói lên tâm trạng, nỗi niềm riêng, hay than thân trách phận… Ở đây Sóc Tím chỉ tìm kiếm những câu ca dao dành cho đêm mà thôi.
     
 _Nỗi niềm con trai:
...Trai tơ đòi vợ khóc thầm ban đêm
Khóc rồi bị mẹ đánh thêm
Vợ đâu mà cưới nửa đêm cho mày!
      
 _Thiếu phụ đa tình:
  Đêm nằm vuốt bụng thở dài
Thương chồng thì ít, nhớ trai thì nhiều!
     
 _Vợ chồng trẻ ở chung nhà với mẹ già:
Chuột kêu chút chít trong rương
Anh đi cho khéo đụng giường mẹ hay
Mẹ hay mẹ hỏi đi đâu
Con đi lấy muối cho mèo ăn cơm!
     
 _ Nỗi nhớ khi xa nhau
Thức đêm mới biết đêm dài
Xa nhau mới biết một đời nhớ thương!
     
 _ Cũng là nỗi nhớ:
Đêm nằm ôm gối thở than
Gối ơi hỡi gối tình lang đâu rồi!
     
 _Thấy cảnh nhớ người
Đêm đêm ra đứng đầu đình
Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu!
À ơi táo rụng sân đình
Thương anh ở lại một mình nhớ em!
     
 _Chàng trai bịn rịn, cô gái ngại ngùng:
Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương…
Nay về thì mai ở
Bằng ngày thì mắc cỡ
Tối ở không về
Rằng a ối a ra về
Người dưng khó quên!
     
 _ Nỗi lòng cô gái đợi người đi xa:
Đêm đêm ra đứng bờ ao
Trông cá cá lặn, trông sao sao mờ
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai
Buồn trông chênh chếch sao mai
Sao ơi sao hỡi nhớ ai sao mờ
Sao xa tưởng giải ngân hà
Mối sầu tinh đẩu đã ba năm tròn…
     
 _ Lời tỏ tình dễ thương:
Đêm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen
Em nhặt được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Áo anh sứt chỉ đã lâu
Mai mượn cô ấy vào khâu cho cùng
Khâu rồi anh sẽ trả công
Ít nữa lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp em một thúng xôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm
Giúp em đôi chiếu em nằm
Đôi chăn em đắp đôi tầm (?) em đeo
Giúp em quan tám tiền cheo
Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau!

Sóc Tím.

Thứ Hai, ngày 28 tháng 12 năm 2015

Bài đăng lai: Nhật ký của Quyên.




Nhật ký của Quyên.



Mẹ nói lấy người mình yêu chưa chắc là hạnh phúc! Có thật như vậy hay không? 
Yêu nhau từng ấy năm, cưới về 6 tháng đã thấy ngột ngạt, nhà gì buồn hiu, mẹ chồng ít nói quá, anh ấy lại là con một, đi ra đi vào chán ngắt, hai đứa cũng hay kéo nhau đi chơi để “hâm nóng tình yêu”! Thế mà tình yêu chẳng nóng lên chút nào! Có lúc mình cũng nghĩ đến chuyện chia tay, về sống với mẹ cho đỡ buồn, nhưng đứa con trong bụng đang lớn dần, trời ạ, phải sống vì nó thôi! Ôi Mimi của mẹ, lớn lên con có hiểu và thương mẹ không!
Rồi đứa bé thiên thần cũng chào đời, ôi nó xinh xắn làm sao, nhìn con mẹ vui biết mấy, từ đây mẹ có người bạn nhỏ nhắn này, mẹ sẽ vui khi con vui, sẽ buồn khi con buồn, con ít khi khóc, cái miệng béxíu hay mỉm cười trong giấc ngủ, ôi thật dễ thương!
Đông và mẹ chồng mình cũng rất yêu đứa bé, thay nhau săn sóc bé, vất vả quá nhưng họ không chịu kiếm người làm, nên mình cũng không thể yên tâm mà nghỉ ngơi! Bà nội với bà ngoại không hợp nhau nên mẹ chỉ tới thăm, nhìn con buồn buồn mà không biết làm sao giúp đỡ con!
Mình đổ bệnh hai tháng sau đó, nằm liệt giường, bác sĩ nói do trầm cảm sau khi sinh, phải tách đứa bé ra, và mình về nhà để mẹ săn sóc, cả tháng trời mới khá lên nhưng vẫn chưa lo cho con được, đứa bé được bà nội và cô bảo mẫu chăm nom, mình cũng yên tâm đôi chút!
Đi làm lại cũng đỡ buồn, đứa bé vẫn được chăm chút tốt nhưng sao mình có cảm giác mất mát! Đi làm sớm, bé còn ngủ, về tới tối mịt, đứa bé đã ngủ rồi, hơi buồn, nhưng rồi cũng quen dần. Đông vẫn ngọt ngào, vẫn quan tâm tới mình, nhưng sao mình thấy xa lạ và trống vắng quá, hình như bức xúc, hình như muốn nổi loạn, hình như đã hết yêu! Đứa bạn nói có chồng thành đạt, hiền lành, biết lo, không lăng nhăng là hạnh phúc lắm rồi, mình còn muốn gì nữa? Nhưng làm sao nó biết được hoàn cảnh của mình, bề ngoài êm ấm, sao trong lòng mình như có cơn sóng ngầm!
Chúa nhật, ngày lễ, Đông hay đưa mình về những nơi xưa, nơi mà hai đứa quen nhau, rồi nhắc kỷ niệm cũ, vẫn ngọt ngào nhưng hình như chỉ là ký ức, mình thấy tình yêu nguội lạnh dần, bên anh mình càng nghe lạc lõng, cô đơn hơn! Mình vẫn biết Đông là người chồng tốt, xa anh không biết mình có tìm được ai yêu thương mình hơn anh ấy, nhưng trời biết con tim nghĩ gì, thôi cứ để thời gian dần trôi…
Rồi tình cờ mình quen Huân, trong công việc, rồi hò hẹn, rồi yêu, mình biết đó là tình yêu mù quáng, nhưng vẫn bước tới, vẫn nói dối chồng là đi công tác xa để được ở bên nhau… biết là gian dối, biết là sai rồi nhưng vẫn không thể dừng lại, dù cả hai đều có những khoảnh trời riêng!
Hôm ấy Đông chờ cửa, mình về rất khuya, anh ấy rất buồn, trầm ngâm lâu lắm rồi nói là anh đã biết hết rồi, nếu có thể được thì mình nên dừng lại, đừng để quá muộn, hãy nghĩ đến đứa con rất cần mẹ! Và anh, anh còn rất yêu mình, rồi anh nói sẽ quên hết những gì đã xảy ra, nếu có thể hãy cùng làm lại từ đầu!
Với mình, tình yêu hình như đã hết, mình biết anh là người chồng tốt, nhưng con tim nói khác, nó cần những hình ảnh mới hơn, sống động hơn, nhiều khi đối tượng không cần phải cao hơn, không cần phải hoàn hảo hơn, nhưng phải phù hợp hơn, hấp dẫn hơn với mình, dù chẳng là gì dưới mắt những người khác…
Đề nghị ly thân, mình cũng hơi tiếc, nghĩ đến đứa bé nghe thương quá, nhưng mẹ không thể sống với ba con được nữa… lớn lên chắc con sẽ hiểu và thông cảm cho mẹ, con nhé! 
Đông ơi đừng buồn, em đã bước đi quá xa rồi, không thể nào quay lại đâu, bây giờ chia tay nhau chắc sẽ nhẹ nhàng hơn cho cả hai, hãy xem nhau như hai người bạn anh nhé!
Mình biết cuộc đời không như mong đợi, không kết hoa trải lụa trên đường đi đến tình yêu! 
Tưởng Huân yêu mình hết lòng và sẵn sàng  bỏ vợ để đến với mình, nhưng không phải vậy, anh chàng khuyên mình trở về, đừng để đổ vỡ một gia đình! 
Chán thật, sao anh lại sợ thay đổi đến vậy, yêu sao không dám bước tới, đàn ông mà, mẹ vẫn nói lý trí họ mạnh hơn tình cảm, hay tình yêu đối với họ chỉ là trò chơi, rồi sẽ quên đi trong chốc lát! Ôi, sao mình ngốc nghếch vậy, sao có thể tin người một cách mù quáng vậy! 
Đã quá muộn để quay đầu trở lại, mà quay lại làm gì, tình yêu đã hết! Cả hai người đàn ông đều làm cho mình thất vọng, can đảm lên Quyên ạ, hãy tìm cho mình một lối đi riêng!

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 12 năm 2015

Bài đăng lại: Nha Trang.



Nha Trang.



Lần về nầy cô quyết định phải học bơi cho kỳ được.

Cô rất sợ nước và mất tự tin khi xuống hồ bơi.

Khi còn đi học, trong một lần dã ngoại, đám bạn nghịch ngợm đã lật xuồng của cô giữa con kênh xáng múc, nước ngập qua khỏi đầu.

Chới với, lặn ngụp, hoảng sợ, cho đến khi được đưa vào bờ,  thì cô đã uống no một bụng nước.

Từ ấy, đừng ai nhắc với cô chuyện đi bơi nữa.

Biển hay bảo cô là quá nhút nhát, người gì mà hay sợ, sợ ma, sợ nước, sợ cả bóng đêm!

Biết sao, có phải tại cô yếu tim! Chắc cũng không phải thế, đợt khám sức khỏe vừa rồi, cô có nghe nói gì đâu!

Bác sĩ bảo rằng tim cô rất tốt, sức khỏe hoàn hảo, còn có thể đi nước ngoài được cơ mà!

Nắm tay nhỏ bạn thân, đi dưới vòm me xanh, cô thì thầm kể về Biển của cô với bao điều tốt đẹp, mơ ước tương lai… Nhỏ bạn nói:

_ Chắc lần nầy khối anh đau khổ, tảng đá biết yêu rồi, tao phải rủ mấy đứa kia lo may áo mới đây!

Cô không nhịn được cười:

_ Tao cưới hay tụi mày cưới đây, chưa gì đã lo áo mới, à, mày với con Linh làm phù dâu nhé!

Nhỏ bạn đập vào vai cô:

_ Vậy đó, hết chối rồi nhé! Để tao nói với tụi nó, tiệc chia tay phải thật hoành tráng nghe.

Đôi bạn nắm tay chạy dưới hàng cây, như khi còn bé dại.

  Nhỏ bạn nói:

_ Phải lo đặt chỗ ở nhà hàng, đặt trước sáu tháng đó!

Cô lại cười:

_ Khoan bàn việc đó đi, còn sớm mà!

Rồi nghĩ tới Biển, anh hứa dạy cô học bơi, thấy hơi sợ.

Cô nghĩ mình nhút nhát thật, thế khi yêu Biển, sao cô có thể táo bạo, cuồng nhiệt đến như vậy!

Cô có biết gì nhiều về người ấy đâu! Chỉ cái nhìn đầu tiên, đôi mắt sáng, gương mặt rất đàn ông, và nụ cười, hình như có một chút hồn nhiên, dễ thương đến lạ.

Từ khi chia tay tình đầu, cô như con chim nhỏ, bị thương, sợ cả cành cây cong! Người ấy ra đi mang theo cả trái tim thơ dại, vô tư, để lại trong cô một nỗi buồn lớn, hoang mang,  nghi ngại, cô cảm thấy không còn tin, không còn yêu ai được nữa!

Cho đến một ngày, cô đến nơi đây, ba lô con con,  máy ảnh nhỏ, cô đi tìm đề tài giữa vùng biển xanh , cát trắng nầy.

Và gặp Biển, cũng tình cờ, thú vị, nếu không có cơn gió cuốn chiếc nón xinh xắn bay đi, và người nhặt giúp là ai khác, chắc sẽ không có một cuộc tình lãng mạn, đầy ắp tiếng cười nầy!

Vậy đó, Biển xuất hiện đúng lúc trái tim cô trống trải, bơ vơ nhất!

Thế là yêu, yêu vô tư, yêu không tính toán, thật là…

Đám bạn bảo cô bị tiếng sét rồi…

Hồi đi học bao anh theo mà cô có buồn để ý đâu!

Biển nói với cô:

_ Em là điểm dừng chân cuối cùng của anh!

Cô cười bâng quơ :

_ Thật chứ, tin được không?

Cô ù chạy đi, anh đuổi theo, cười vang trong gió biển.

Một lúc sau, cô giả vờ như bị vấp chân, ngã soài trên cát, anh chạy tới, cuống quýt, dìu cô đứng lên:

_ Em có sao không, phải cẩn thận chứ!

Cô cười, anh biết mình bị lừa, xô cô xuống làn sóng bạc đầu lăn tăn, trắng xóa!

Cô nghĩ vu vơ, anh nói có thật không, được bao nhiêu phần trăm đây? Cô mỉm cười một mình, làm sao tin anh được, lần cuối cùng thứ mấy vậy? Nghĩ thế nhưng chẳng nói ra, đàn ông rất ghét bị nghi ngờ, mặc dù họ là sinh vật đáng ngờ nhất!

Xin lỗi nhé! Tôi không có ý định xúc phạm đến quí ông.

Chỉ nói cho vui thôi mà! Nếu trúng tim đen một ai đó, thì cũng là sự vô tình chuẩn xác!

Biển đối với cô thật nhẹ nhàng, dễ thương, đưa cô đi khắp nơi, tắm biển, nghịch cát, xây lâu đài…Làm tất cả những việc mà tuổi teen ưa thích: Đi ăn kem, tán gẫu, câu mực…

Dìu nhau đi trên bờ biển để hưởng gió mát ban mai mang vị mặn của nước biển, nhè nhẹ, quyến rũ…

Cô dần dần quên chuyện cũ, quên đi giấc mơ thiên đường khi xưa bé dại, thả lỏng cho cảm giác và trái tim đón nhận cuộc tình ấm áp này.

Nó cũng giòn ngọt đậm đà như làn da cô sẫm màu nắng biển.

Nó cũng mông mênh như mắt cô đắm đuối nhìn sóng cuộn ngoài xa, thăm thẳm một màu xanh biếc!

Lần trước về nhà, đứa bạn thân nói cô sắp thành người da đỏ rồi!

Cô lại cười , lúm đồng tiền xinh xinh, má hồng phơn phớt, có chút ánh long lanh trong đôi mắt đẹp.

Con Hiền nói:

_ Khi yêu, hình như người ta tươi tắn hẳn lên!

Chắc nó nói đúng!

Cô thấy quanh mình hình như cái gì cũng đẹp!

Đôi lúc cô tự hỏi, đây có phải là điểm dừng cuối cùng của cô chưa?

Cô nhận đươc tin nhắn: “Anh phải vào Sàigòn, ba hôm mới về.”

Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn không dấu, hơi ngẩn ngơ, chắc việc gì gấp lắm nên không kịp từ giã mình đây.

Có một chút buồn, nghĩ, mình cũng về nhà thôi, chắc là mẹ đang mong ! Cả lũ bạn nghịch ngợm nữa, sẽ có lắm trò vui đây!

Cô bấm máy gọi con Hiền:

_ Chuẩn bị nhé, tối nay đi chơi…

Cô định nghỉ ngơi một hôm, rồi sẽ gọi cho Biển, dành cho anh một chút bất ngờ, anh vẫn thích điều bất ngờ, nghĩ đến vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cô lại mỉm cười.

Cô nhớ dáng mẹ ngồi trước sân, bên tán Ngọc lan tỏa hương nhè nhẹ.

Thu dọn, lấy vé, vài giờ sau cô đã có mặt ở nhà.

Bữa cơm gia đình thật vui, cô kể đủ thứ chuyện, nhưng có một chuyện chưa nói ra, cô cũng muốn cho mọi người bất ngờ!

Mẹ biết điều gì đó nên cứ mỉm cười hoài, trông thật hạnh phúc!

Tối, con Hiền chạy qua, nói một hơi khi chưa kịp bước vào sân:

_ Họp mặt đi, con Linh sắp lấy chồng rồi đó!

_ Ừ, thì đi!

Đêm cư xá mát dịu, đám bạn cười nói ồn ào, cô thì thầm:

      “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,

        Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!”

Nghĩ đến Biển, cô khẽ mỉm cười, giờ anh ở đâu vậy?


Một đôi lướt qua, cô ngước nhìn lên, chới với, hoang mang, mắt tối sầm lại, tai loáng thoáng nghe tiếng đứa bạn thân:

_ Chết, chắc nó mệt quá, trúng gió rồi!