Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Chuyện của tôi.





Đi qua nỗi nhớ!

“Đời mãi mãi mãi cách xa, dòng nước mắt nóng tiễn đưa, xin cho lần cuối! Tình ấy đắm đuối thiết tha, dù qua bao nhiêu điêu linh, xót xa, đắng cay trong đời… Màn đêm mở huyệt sâu, mộng đầu xin dài lâu…Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô, có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau, chết bên nhau thật là hồn nhiên!” 
(Lê Uyên Phương.)
Không dễ gì được chết bên nhau, tình nhân ơi!
Dù đã bao năm sống bên nhau, dù các con đã lớn, người ấy vẫn gọi tôi là “người tình” và cả hai rất yêu thích bài hát này! Chắc có bạn nghĩ là vu vơ, ai đời lại gọi nhau như thế! Nếu biết chúng tôi như những người bạn thân, có thể ngồi bên nhau nói chuyện hằng giờ, có thể cãi nhau vì một bài báo, có thể đi bên nhau qua từng con dốc của rừng lạnh Tây Nguyên và hát suốt đoạn đường! Và “Thương lắm tóc dài ơi!” một bài hát cũng là một định mệnh buồn dành cho “tóc dài”, một tôi đơn độc, bơ vơ khi người ta đi xa!

Một trích đoạn ngắn trong Nhật Ký Hành Trình:
“Ngoài trời mưa rơi tầm tã, không khí trở nên dịu mát, nhưng vẫn gợi cho tôi nhớ lại những ngày cuối cùng ở Quảng Châu, trời mưa dầm mà buốt lạnh tận xương, làm đau thêm nỗi đau mất mát! Phải xa anh nơi đất khách quê người, phải chăng đó là một trò đùa của đấng trên cao kia, ông hả dạ rồi chứ! Tôi và con gái không còn nước mắt để khóc, tôi kêu trời và than trách ông, và ông vẫn cười, ông thật ác, có khóc than cũng chỉ thế mà thôi.
Chúng tôi đi ba, về chỉ còn hai và một nắm tro, trên chuyến bay già nua, bước xuống phi trường mới thấy mình còn sống. Có một người tốt bụng đi cùng chúng tôi suốt cuộc hành trình, và giúp đỡ chúng tôi thật nhiều, tôi muốn nói lời cám ơn nhưng không biết ông ấy là ai, và sau đó không còn gặp lại nữa! Và kìa, những người thân đang chờ kia, chờ anh về hay đón một linh hồn phiêu bạt! Hai người chúng tôi phờ phạc như hai kẻ mất hồn, bước thấp bước cao như không biết đi đâu, cho đến khi nghe giọng nói: "Về rồi, an toàn rồi…" tôi mới choàng tỉnh, ai đó dìu tôi lên xe và tôi thiếp đi… mơ màng nghe tiếng gọi tên, à, anh cũng đã về lại rồi ư! Mà về bên nhang khói, tôi muốn quên hết, mà làm sao quên đây, tôi và anh có quá nhiều kỷ niệm, anh lại là người bạn tri âm, người bạn mà cả đời này tôi không tìm được!”
Hôm nay qua thăm người bạn, nhân ngày giỗ chồng cô, nghe thương thân góa phụ, ngẫm lại mình thấy xót xa!
Buồn ư, cuộc sống đã quá nhiều lo toan, vất vã, buồn thì ai tới được với mình cơ chứ! Nên tôi vẫn cười dù nhiều khi đêm về nghe cô đơn chất ngất! Tôi làm việc, học tập, vui chơi, ca hát, người ta cười tôi không biết buồn, không biết quấn khăn tang và ra đường cúi mặt! Ôi, đừng có mà giã vờ, cứ rơi vào cảnh như tôi rồi biết, tôi không thích sống như vậy, tôi muốn có bạn bè, những người có thể chia sẻ vui buồn! Tôi cứ sống và thách thức cuộc đời, tốt xấu thì cứ chờ xem, có gì đâu mà vội!
Sóc Tím.
(21/06/2011.)

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Nhớ cha!





Sóc Tím: Hôm nay ngày chúa nhật thứ ba tháng sáu, Ngày của cha! Sóc Tím viết đôi dòng để nhớ về Cha xa khuất!

Nhớ cha!

Ngày xưa cha đi chân đất
Cõng con qua vùng nước sình lầy
Mấy nhịp cầu tre lúc lắc
Con sợ ngã con ôm cha thật chặt
Cha mỉm cười quên hết nhọc nhằn
Tuổi ấu thơ con nào biết những gian nan
Cha gánh hết cho mầm xanh vụt lớn
Đường đến lớp vương mồ hôi chát mặn
Hồn nhiên con nào có hiểu gì đâu
Dìu con qua những nỗi đau
Đưa con qua những gian lao cuộc đời
Ầu ơ cây cải lên trời
Bỏ con thơ dại giữa đời đắng cay
Dùng dằng chẳng muốn bước đi
Cha ơi nhớ lắm những ngày ấu thơ!

Sóc Tím. 
(19/06/2011)

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Khi người ta khóc!








Khi người ta khóc!

Sóc Tím: Khi đọc “Cơn giận có màu gì!”, Có bạn nói: Sao Sóc Tím không viết “Tình yêu có màu gì?” Cũng thật thú vị phải không, nhưng giống nhau như thế thì người ta nói mình hết cái gì để nói! Không sao chúng ta cứ tiếp tục đề tài: “Yêu”, một động từ giản dị, dễ thương đã làm tốn bao nhiêu giấy mực của các văn nhân, thi sĩ, mà chưa giải thích được đủ và đúng, làm sao mà biết được chứ, đâu có ai biết thế nào là đúng đâu chứ!
“…Khi người yêu tôi khóc xin rất im lìm, như từ lâu tôi giấu những cơn muộn phiền. Xin đừng đem nước mắt gợi xóa niềm đau, cho yêu thương đó em còn được giữ trong tâm hồn rất lâu!..” (Trần Thiện Thanh.)
Khóc, có nhiều nguyên nhân để khóc, vui quá, khóc; buồn quá, khóc; sung sướng, khóc; giận hờn, khóc; xum hợp, khóc; chia ly, khóc; …. Vậy thì, tại sao người ta khóc? Trời ạ, làm sao hiểu được đây!
Hồi còn bé, nủng nịu đòi quà, không được, khóc, mẹ dỗ dành, tủi thân, dù đã được dúi vào tay gói kẹo rồi, vẫn khóc!
Trẻ con đã thế, người lớn càng phức tạp gấp ngàn lần hơn! Người yêu đi xa, nhớ quá, khóc; người về , gặp nhau, ôi sao nước mắt đâu nhiều quá, nó cứ tuôn thấm ướt cả vai anh! Đây gọi là khóc trong hân hoan, như thế nước mắt đâu chỉ diển tả nỗi buồn, em cười bẽn lẽn mà nước mắt cứ rơi! Ai cấm em vui mà khóc cơ chứ!

Nước mắt đâu chỉ diển tả nỗi buồn, một lần chia tay, biết là mất nhau vĩnh viễn, em đã khóc, mà không thấy có giọt nước nào, chỉ nhìn vào khoảng không, hình như xa lắm, hình như chăm chú lắm, em thấy gì ở đó, mà bạn bè đưa tay vẫy vẫy, em không chớp mắt, kỳ lạ, nước mắt giờ đi đâu cả rồi, giá mà em nhỏ được vài giọt nước mắt nhỉ, dù sao cũng thấy được dấu hiệu của sự sống! Đây gọi là chết lặng, mà thường mỗi chúng ta gặp ít nhất một lần trong đời!
           
Em ơi khóc đi em, khóc đi em! Lên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế, trời mùa đông Paris, suốt đời làm chia ly!...” 
(Phạm Duy.)

“Hãy khóc đi em, dòng nước mắt sẽ bay trong trời, làm cơn mưa rớt trên chăn gối, lời cỏ cây hát trên da người…” 
(Trịnh Công Sơn.)

Tôi say những bài hát này, dù đời sống không là ủy mị, nhưng ai cấm ta có những phút mềm lòng cơ chứ, vì ta là con người mà!

Sóc Tím. 
(17/06/2011.)

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Trường Sa ơi!





Trường Sa ơi!

Biển là quê hương

Ta giữ biển đông
Như gìn giữ mặt trời
Mặt trời của chúng ta đỏ rực
Quê hương ngàn đời đã thắm máu cha ông!
Trường Sa ơi, Việt Nam ơi
Ta gìn giữ biển trời
Như hơi thở mẹ
Vẫn muôn đời ôm lấy đất quê hương!

CA DAO.

Quê ta biển bạc đồng xanh
Đắng cay, chát mặn, tay anh tay nàng
Cánh cò bay lả rập ràng
Dẻo thơm hạt lúa mênh mang câu hò!
Sóc Tím. (14/06/2011.)

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Cơn giận có màu gì?




Cơn giận có màu gì?

Câu hỏi làm cho các nhà tâm lý học, các nhà ngôn ngữ học … phải ngẩn ngơ ít phút! Ai lại đi hỏi màu sắc của một trạng thái tình cảm cơ chứ! Màu hồng chăng, màu xanh hay màu tím? Hay các màu sắc sẽ biến đổi theo tuổi tác, thời gian, thật là khó nghĩ quá!
Theo tôi cơn giận có nhiều màu sắc, rất sống động, tươi nguyên ý tưởng!
Lúc người ta giận, không kể đến những người bộc lộ hết ra bên ngoài như la hét, đập phá… ở đây tôi muốn nói đến những người lành tính nhất, đủ bình tỉnh, đủ nghị lực để ngăn cơn giận tràn về như nước vỡ bờ, (họ có thể im lặng để chờ một cơ hội chăng?...)Ta thử quan sát những người này, để xem họ giận như thế nào!
Hình như khi giận người ta không để ý, không nhìn và cảm nhận những gì chung quanh, đáng sợ là họ hành động theo vô thức! Có khi vô thức đơn giản như mẹ tôi hồi trước, khi giận ba tôi, mẹ tôi ngồi ăn hết đĩa nho trước mặt, đó không phải là loại trái cây bà yêu thích! Khi ăn tới quả cuối cùng bà giật mình, hơi ngơ ngác: “Ủa có mình mẹ ăn hết đó sao, mẹ không để ý nữa!...”
Một chị kia quá ghen, nghi ngờ chồng ngoại tình, sau cơn cãi vã với chồng, chị bỏ đi tắm, bên ngoài nghe được tiếng nước ào ào…Thật lâu, áng chừng cả giờ đồng hồ, người nhà hốt hoảng gọi cửa,… phá cửa, đem được chị ra ngoài, chỉ vừa kịp đưa đi cấp cứu!
Trở lại với câu hỏi, cơn giận có màu gì?
Tôi nhớ hồi còn nhỏ, giận mẹ, với cơn giận trẻ con, tôi cứ ngồi dưới hiên nhà, tối và lạnh lắm, mẹ tôi khi dỗ dành mãi không được, đã bỏ mặc cho tôi khóc! Trời tối dần, bà tôi về đến, ôm tôi vào lòng, tôi khóc lớn hơn, tức tưởi… cơn giận khi đó chắc có màu hồng như những viên kẹo ngọt ngào mà bà dúi vào tay tôi!
Lớn hơn một chút, biết yêu, giận anh lỗi hẹn, tôi vào phòng nằm khóc, không ăn uống, nghe tiếng anh, trong lòng tôi nhẹ tênh, biết mình đã hết giận, nhưng phải làm bộ một chút, không thèm nhìn anh, (nhìn vào đôi mắt ấy thì làm sao có thể giận được cơ chứ!) để được năn nỉ một chút, cười liền thì quê chết. Cơn giận khi ấy chắc có màu tím nhạt, ngây thơ!
Càng va chạm nhiều với cuộc sống, khi ta bị đời đá lên đá xuống, người yêu xa bỏ ta, những gì thuộc về ta cứ vuột khỏi tầm tay, ta hoang mang chới với, hết tin vào cuộc sống, hết tin trên kia có thiên đàng! Khi đó ta giận cả cuộc đời này, cơn giận của người trưởng thành có màu gì nhỉ? Hình như là màu xanh, còn một chút hi vọng, dù gì cũng chưa cạn hết niềm tin! Ta cũng còn có thể cố lên chút nữa, rồi mọi việc sẽ khá hơn!
Già tuổi hơn, nếu có giận, cơn giận của tuổi chính chắn, đã có thời gian để suy ngẫm cuộc đời, về thân phận con người, thấy đời cũng đẹp, cũng cho ta nhiều thứ ta mơ ước, dù chưa được như ý, (tương đối thôi, vì ước muốn con người ta cao lắm, xa lắm…) cơn giận của tuổi này có màu tím sậm, đôi khi có màu xanh dương! (Vẫn chưa hết hi vọng cơ mà!)
Trên đây, màu của cơn giận chỉ là tương đối thôi, có khi cùng một thời gian, một không gian mà những cơn giận có màu sắc khác nhau, đi từ giận dỗi, giận thực sự, giận dữ…nhạt, đậm hơn một chút, rồi đậm đà hơn! Thật khó khi ta đem màu sắc đặt vào tâm trạng, phải không các bạn!
 
Sóc Tím. 
(12/06/2011)

Thứ Tư, 8 tháng 6, 2011

Thơ tình tím.





Mưa .

Tháng sáu trời đổ cơn mưa
Gợi cho tôi nhớ ngày xưa ơi người
Bên hiên ngồi ngắm mưa rơi
Bâng khuâng muốn nói ngàn lời với nhau
Lạy trời đừng khóc mùa Ngâu
Để cho Ngưu Chức bắc cầu bén duyên
Ngu ngơ hạt nắng nhẹ tênh
Bừng reo bỗng chốc ửng lên cầu vồng
Cho tình ghé bến chờ mong
Cho mình thao thức đêm chong đèn buồn
Chao ôi thèm một nụ hôn
Môi ai vẫn ngọt vẫn hồng giấc mơ
Lãng quên ngày tháng hững hờ
Người đi xa khuất người bơ vơ sầu!
 
Sóc Tím. 
(08/06/2011)

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

Tản mạn.




Tản mạn: Khói thuốc xanh!

Sóc Tím: Biết tác hại của thuốc lá, Sóc Tím ủng hộ phong trào: “Nói không với thuốc lá!” Ở đây Sóc muốn cùng các bạn quên đi ít phút để chia sẻ những vui buồn với …khói thuốc! Tìm một chút lãng mạn nhé!

Nhà thơ Quang Dũng viết:
“Khói thuốc xanh rờn khơi lối xưa
Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm xưa…”
(Đôi mắt người Sơn Tây.)

Nhạc sĩ Vũ Thành An .(Bài không tên số 7) Ca sĩ Lệ Thu hát:
“Một làn khói trắng. ru đời vào quên lãng, nâng sầu thành hơi ấm, hơ dịu tình đau. Ngày tàn im ắng, yêu người làn tóc trắng, tâm sự rồi đêm đắng, như lệ giờ biết nhau…”

Nhà thơ Hồ Dzếnh viết bài “Chiều”, Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước phổ nhac.
“… Tôi là người lử khách, màu chiều khó làm khuây, ngỡ lòng mình là rừng, ngỡ hồn mình là mây, nhớ nhà châm điếu thuốc, khói huyền bay lên cây!”

Và… Mấy câu thơ của Sóc Tím khóc người yêu của “bồ” khi chị ấy đi xa!
Từng vòng khói và từng vòng khói
Như mây chiều tan biến giữa hư vô
Tóc ai xanh trong khói thuốc quyện mờ
Như chợt khóc sao môi vừa nghe đắng
Ngàn sau đó anh vẫn yêu tình trắng
Để mình anh riêng khổ chỉ mình anh
Trong khói xanh chợt thấy bóng ai về
Vẫn vóc dáng với tiếng cười tan vỡ
Làn khói xanh như tình yêu dang dở
Em qua cầu không xác pháo đưa chân
Người ra đi bỏ hết lại sau lưng
Thân mến cũ và khung trời tang tóc.

Xin đừng có hiểu lầm, hồi ấy Sóc chỉ là một con bé đi theo chị họ mình, làm bình phong cho những cuộc hẹn! Chị ngồi làm người mẫu cho “bồ” vẽ chân dung, thả khói thuốc lên cao, và múa cọ, nét cọ thần kỳ! Sóc say cả hai người, trái tim thiếu nữ có chút gì xao xuyến! Rồi sau tai nạn, chị của Sóc không về nữa, chắc “bồ” buồn quá nên mến cô em, hì, Sóc vô tội trong chuyện này!

Sóc Tím. 
(07/06/2011.)