Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

Bài đăng lại: Nha Trang.



Nha Trang.



Lần về nầy cô quyết định phải học bơi cho kỳ được.

Cô rất sợ nước và mất tự tin khi xuống hồ bơi.

Khi còn đi học, trong một lần dã ngoại, đám bạn nghịch ngợm đã lật xuồng của cô giữa con kênh xáng múc, nước ngập qua khỏi đầu.

Chới với, lặn ngụp, hoảng sợ, cho đến khi được đưa vào bờ,  thì cô đã uống no một bụng nước.

Từ ấy, đừng ai nhắc với cô chuyện đi bơi nữa.

Biển hay bảo cô là quá nhút nhát, người gì mà hay sợ, sợ ma, sợ nước, sợ cả bóng đêm!

Biết sao, có phải tại cô yếu tim! Chắc cũng không phải thế, đợt khám sức khỏe vừa rồi, cô có nghe nói gì đâu!

Bác sĩ bảo rằng tim cô rất tốt, sức khỏe hoàn hảo, còn có thể đi nước ngoài được cơ mà!

Nắm tay nhỏ bạn thân, đi dưới vòm me xanh, cô thì thầm kể về Biển của cô với bao điều tốt đẹp, mơ ước tương lai… Nhỏ bạn nói:

_ Chắc lần nầy khối anh đau khổ, tảng đá biết yêu rồi, tao phải rủ mấy đứa kia lo may áo mới đây!

Cô không nhịn được cười:

_ Tao cưới hay tụi mày cưới đây, chưa gì đã lo áo mới, à, mày với con Linh làm phù dâu nhé!

Nhỏ bạn đập vào vai cô:

_ Vậy đó, hết chối rồi nhé! Để tao nói với tụi nó, tiệc chia tay phải thật hoành tráng nghe.

Đôi bạn nắm tay chạy dưới hàng cây, như khi còn bé dại.

  Nhỏ bạn nói:

_ Phải lo đặt chỗ ở nhà hàng, đặt trước sáu tháng đó!

Cô lại cười:

_ Khoan bàn việc đó đi, còn sớm mà!

Rồi nghĩ tới Biển, anh hứa dạy cô học bơi, thấy hơi sợ.

Cô nghĩ mình nhút nhát thật, thế khi yêu Biển, sao cô có thể táo bạo, cuồng nhiệt đến như vậy!

Cô có biết gì nhiều về người ấy đâu! Chỉ cái nhìn đầu tiên, đôi mắt sáng, gương mặt rất đàn ông, và nụ cười, hình như có một chút hồn nhiên, dễ thương đến lạ.

Từ khi chia tay tình đầu, cô như con chim nhỏ, bị thương, sợ cả cành cây cong! Người ấy ra đi mang theo cả trái tim thơ dại, vô tư, để lại trong cô một nỗi buồn lớn, hoang mang,  nghi ngại, cô cảm thấy không còn tin, không còn yêu ai được nữa!

Cho đến một ngày, cô đến nơi đây, ba lô con con,  máy ảnh nhỏ, cô đi tìm đề tài giữa vùng biển xanh , cát trắng nầy.

Và gặp Biển, cũng tình cờ, thú vị, nếu không có cơn gió cuốn chiếc nón xinh xắn bay đi, và người nhặt giúp là ai khác, chắc sẽ không có một cuộc tình lãng mạn, đầy ắp tiếng cười nầy!

Vậy đó, Biển xuất hiện đúng lúc trái tim cô trống trải, bơ vơ nhất!

Thế là yêu, yêu vô tư, yêu không tính toán, thật là…

Đám bạn bảo cô bị tiếng sét rồi…

Hồi đi học bao anh theo mà cô có buồn để ý đâu!

Biển nói với cô:

_ Em là điểm dừng chân cuối cùng của anh!

Cô cười bâng quơ :

_ Thật chứ, tin được không?

Cô ù chạy đi, anh đuổi theo, cười vang trong gió biển.

Một lúc sau, cô giả vờ như bị vấp chân, ngã soài trên cát, anh chạy tới, cuống quýt, dìu cô đứng lên:

_ Em có sao không, phải cẩn thận chứ!

Cô cười, anh biết mình bị lừa, xô cô xuống làn sóng bạc đầu lăn tăn, trắng xóa!

Cô nghĩ vu vơ, anh nói có thật không, được bao nhiêu phần trăm đây? Cô mỉm cười một mình, làm sao tin anh được, lần cuối cùng thứ mấy vậy? Nghĩ thế nhưng chẳng nói ra, đàn ông rất ghét bị nghi ngờ, mặc dù họ là sinh vật đáng ngờ nhất!

Xin lỗi nhé! Tôi không có ý định xúc phạm đến quí ông.

Chỉ nói cho vui thôi mà! Nếu trúng tim đen một ai đó, thì cũng là sự vô tình chuẩn xác!

Biển đối với cô thật nhẹ nhàng, dễ thương, đưa cô đi khắp nơi, tắm biển, nghịch cát, xây lâu đài…Làm tất cả những việc mà tuổi teen ưa thích: Đi ăn kem, tán gẫu, câu mực…

Dìu nhau đi trên bờ biển để hưởng gió mát ban mai mang vị mặn của nước biển, nhè nhẹ, quyến rũ…

Cô dần dần quên chuyện cũ, quên đi giấc mơ thiên đường khi xưa bé dại, thả lỏng cho cảm giác và trái tim đón nhận cuộc tình ấm áp này.

Nó cũng giòn ngọt đậm đà như làn da cô sẫm màu nắng biển.

Nó cũng mông mênh như mắt cô đắm đuối nhìn sóng cuộn ngoài xa, thăm thẳm một màu xanh biếc!

Lần trước về nhà, đứa bạn thân nói cô sắp thành người da đỏ rồi!

Cô lại cười , lúm đồng tiền xinh xinh, má hồng phơn phớt, có chút ánh long lanh trong đôi mắt đẹp.

Con Hiền nói:

_ Khi yêu, hình như người ta tươi tắn hẳn lên!

Chắc nó nói đúng!

Cô thấy quanh mình hình như cái gì cũng đẹp!

Đôi lúc cô tự hỏi, đây có phải là điểm dừng cuối cùng của cô chưa?

Cô nhận đươc tin nhắn: “Anh phải vào Sàigòn, ba hôm mới về.”

Cô đọc đi đọc lại dòng tin nhắn không dấu, hơi ngẩn ngơ, chắc việc gì gấp lắm nên không kịp từ giã mình đây.

Có một chút buồn, nghĩ, mình cũng về nhà thôi, chắc là mẹ đang mong ! Cả lũ bạn nghịch ngợm nữa, sẽ có lắm trò vui đây!

Cô bấm máy gọi con Hiền:

_ Chuẩn bị nhé, tối nay đi chơi…

Cô định nghỉ ngơi một hôm, rồi sẽ gọi cho Biển, dành cho anh một chút bất ngờ, anh vẫn thích điều bất ngờ, nghĩ đến vẻ mặt ngạc nhiên của anh, cô lại mỉm cười.

Cô nhớ dáng mẹ ngồi trước sân, bên tán Ngọc lan tỏa hương nhè nhẹ.

Thu dọn, lấy vé, vài giờ sau cô đã có mặt ở nhà.

Bữa cơm gia đình thật vui, cô kể đủ thứ chuyện, nhưng có một chuyện chưa nói ra, cô cũng muốn cho mọi người bất ngờ!

Mẹ biết điều gì đó nên cứ mỉm cười hoài, trông thật hạnh phúc!

Tối, con Hiền chạy qua, nói một hơi khi chưa kịp bước vào sân:

_ Họp mặt đi, con Linh sắp lấy chồng rồi đó!

_ Ừ, thì đi!

Đêm cư xá mát dịu, đám bạn cười nói ồn ào, cô thì thầm:

      “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,

        Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!”

Nghĩ đến Biển, cô khẽ mỉm cười, giờ anh ở đâu vậy?


Một đôi lướt qua, cô ngước nhìn lên, chới với, hoang mang, mắt tối sầm lại, tai loáng thoáng nghe tiếng đứa bạn thân:

_ Chết, chắc nó mệt quá, trúng gió rồi!

6 nhận xét:

  1. một kẻ, một kẻ rồi một kẻ
    bước theo chồng đành rời bỏ cuộc chơi.
    chúc chị mùa giáng sinh tràn đầy hồng ân.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn chia sẻ của Mẫn.
      Niềm vui nối tiếp bên chồng
      Hay là phím rả đèn chong một mình!

      Xóa
  2. Chào chị Sóc.
    Công nhận chị viết văn hay, gần như nhà văn thứ thiệt.
    Lâu lâu về nhà cũ cũng hay chị nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trời ơi, lại được bạn Sóng khen, lần đi Karaoke khen chị hát hay,thích thật, cám ơn Sóng nhé, hôm nào rủ các bạn đi chơi hát một bữa cho quên buồn!

      Xóa
  3. Hôm qua mình bỗng nhớ câu
    Tình yêu là thứ xa xỉ không có thật...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình yêu mới vừa hôm qua, mà sao mắt ướt đắng cay...(Bài hát), hì hì, vậy mà người ta mãi đi tìm tình yêu đó Cát yêu ơi!

      Xóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)

Bạn có thể dùng thẻ sau để:

- Post hình : [img] link hình [/img]

- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]