Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Tím..





Tím.
Có người hỏi tôi nỗi buồn có màu gì? Khó quá, ai lại hỏi màu của một tâm trạng?
 Màu đen chăng? Không phải đâu, theo tôi nó có màu tím!
Tôi nhớ lại những ngày buồn nhất, nó da diết, đau đáu thế nào ấy, tôi không đủ từ để diển tả, nó buôn buốt như là có chút lạnh, không, lạnh cắt da cơ chứ! 
Nó âm ỉ như lớp than hồng được phủ tro, tưởng đã tắt rồi, nhưng không, nó còn đang cháy đỏ! 
Lúc người ta đau nhất, nỗi buồn như có màu tím sậm, hay còn gọi là tím than! 
Phải đi qua rồi thì mới biết được đường đi đó chông gai thế nào, có lúc tưởng chừng ngã quỵ, nhưng có ai đó chết vì nỗi buồn đâu, nó chỉ làm sống lại những ký ức như đã quên lâu rồi, nó chạm nhẹ vào sợi thần kinh nỗi nhớ để con người ta biết sống hơn và yêu cuộc đời nhiều hơn! 
Thế đấy, nỗi buồn như khuấy động sự bình yên, có khi tẻ nhạt đến nhàm chán của một con người!
Như có một đôi kia yêu nhau, họ có vẻ hạnh phúc lắm, đi chơi cuối tuần, tặng quà nhân những ngày lễ, có khi kiếm một cớ gì đó để mà cho nhau những niềm vui. Họ nghĩ về nhau nhiều lắm, vẻ ra một ngày mai thật đẹp! 
“Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ”.
(Bức thơ tình thứ nhất- Nhạc sĩ Đỗ Bảo.) 
Thế mà cô gái thấy nhàm chán, vì đâu? 
Một ngày kia anh chàng nói phải đi xa một thời gian,… 
Lúc này cô gái như bừng tỉnh, cảm giác lo sợ vu vơ, anh như là thói quen của cô, và cô muốn luôn luôn có người (của mình) bên cạnh để được  thương yêu, chăm sóc, rồi bây giờ…những tháng ngày đi xa, biết anh có giữ được lòng mình? 
Cảm giác như sống lại những ngày mới yêu, con tim đã được đánh thức, với cô, anh trở nên cần thiết biết bao! 
Nỗi buồn xa anh nhè nhẹ, nó cũng có màu tím, nhưng là màu tím sáng, lung linh, hi vọng!
Khi ta giận hờn, bực mình những cô bé cậu bé của ta, có khi là những đứa học trò nhỏ, nỗi buồn như có màu tím hoa cà! 
Nó sẽ trở nên trắng sáng, tươi tắn, khi ta tha thứ, hay do bé làm một cử chỉ yêu thương, chạy đến bên ta, ôm hôn và dụi đầu vào ngực ta, hình như nỗi buồn biến đâu mất!
Đó, ta đã dùng màu tím để so sánh với nỗi buồn, không biết có đúng không, nhưng trong tim ta màu tím đã nhạt hơn một chút, dù ta biết chắc rằng nó khó có thể trở nên sáng lung linh như màu hy vọng, nhưng bây giờ nó với ta như những người bạn. 
Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 đã viết: 
“Nếu trên đường tình ta lẻ loi một mình, thì trên con đường đời ta có mi, …Buồn ơi hãy đến với ta, để quên chuyện tình xót xa!”
(Buồn ơi, chào mi.)
Đôi lúc ta nghĩ phải cám ơn nỗi buồn, cám ơn thật nhiều vì nó giúp ta tìm lại được ta, nhớ về kỷ niệm, ta thấy trong ta bừng lên một ngọn lửa reo vui, ta cũng đã từng yêu và được yêu đó chứ!
Thật không phí bỏ một đời, với ta, ngày hôm qua đẹp nhất!
                                                      
 Sóc Tím. 
(20/01/2011)

1 nhận xét:

  1. Sóc lưu bài sao không chỉnh ngày tháng năm vậy ?

    Trả lờiXóa
:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)

Bạn có thể dùng thẻ sau để:

- Post hình : [img] link hình [/img]

- Post video: [youtube] link youtube [/youtube]