Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Bài đăng lại.



                                      Tôi và Chíp!
 

Mới vào trường này, nhóm chúng tôi vẽ ra thật nhiều mộng đẹp! Hì, còn mới toanh hà, tưởng dễ ăn lắm, cứ thi rớt vài lần rồi biết liền hà! Chị Mai nói như vậy đó, tôi không tin, hừ, làm gì mà rớt được, không sợ đâu! Rồi thả hồn lang thang, sau giờ học dạo chơi trong sân, thấy các anh chị học bài trong thư viện, im ắng đến nghe được tiếng quạt e e!
Một cậu bạn chắc học lớp trên, có vẻ tất bật, đi vào học khi cổng trường sắp đóng lại và khi ra về cũng hối hả, tôi để ý rồi đó, không nói cho các bạn nghe đâu!
Ai nói con gái đi học chẳng biết làm việc nhà gì cả, tôi không có vậy đâu nhé, tôi hơi khéo tay, may nè, cắm hoa nè, Soeur Bet thích lắm, lễ lớn nào tôi cũng vào nhà thờ giúp cắm hoa, vừa rồi cô Oanh thi ở quận, tôi cũng theo, được giải nhất đấy nhé!
Tôi đi mua hoa trang trí nhà bác Thu, chuẩn bị đám hỏi cô Út!
Có một shop hoa mới mở gần nhà thờ, sang xem thử. Ồ, nhiều hoa đẹp quá, tôi đang ngắm thì "cậu" hàng hoa mời chào: "Chọn đi cô bé, lan, huệ, hồng, cúc...!" Ngước nhìn lên, ồ, Chip, đó là tên các bạn tôi đặt cho cậu bạn hay đi học muộn! "Hì, người quen, bạn tên gì vậy?" "Mimi, còn bạn, thôi, tôi gọi bạn là Chíp nhe, các bạn tôi thích tên này! Chip hơi ngơ ngác: "Ờ cũng được!"
Từ đó tôi có bạn Chíp, hôm nào không có tiết học tôi giúp bạn ấy cắm hoa vào những chiếc giỏ xinh xắn, bày ra trước cửa hàng, nhiều hoa quá, tha hồ mà luyện tay nghề, học cắm cả hoa cưới, hoa tang...
Một hôm Chíp hỏi tôi có biết làm thơ không? Hì, đúng hệ rồi, tôi muốn nổ một chút, mà thôi, phải khiêm tốn chứ! "Biết chút ít, mà Chíp hỏi làm gì?" "Có những người đặt tôi viết điếu văn, nếu bạn làm được thì tôi nhận, kiếm ít tiền tiêu!" Nói thật , tôi hơi thất vọng, thôi cứ nhận đi, cũng là công việc mà!
Tôi cứ tưởng việc ấy là chán ngắt, chắc buồn lắm đây, nhưng không hẳn vậy! Có người buồn, có người đến nhờ viết mà mặt mày tươi tắn lắm, nghe đâu vợ giám đốc vừa qua đời!... Thôi, không để ý nữa, tuần rồi Chíp chia được kha khá, đủ để khao đám bạn nghịch như giặc đi ăn kem! Trời ạ, chúng tra hỏi tôi đủ thứ, nào là có gì với Chip không, khai đi rồi được tha thứ, nào là hăm mét mẹ tôi vì tôi "dám" đi làm thêm!... Bây giờ đâu phải mùa tết, nhà may của mẹ tôi đâu có nhiều đồ để thức khuya mà may, hì, tôi chỉ phụ cắm hoa ngoài giờ thôi mà!
Tôi cố học ngày học đêm, năm thứ nhất cũng qua đi, dù hơi trầy trụa một chút, hì, may quá không phải thi lại môn nào!
Chíp vào năm ba, cậu ta cũng miệt mài, học cả trong lúc bán hoa, mà sao hôm nay Chíp buồn quá vậy, chắc bị bồ đá đây, tôi nghĩ vậy nhưng không nói ra!
Dù chơi khá thân với Chíp, nhưng bạn ấy là người kín đáo, tới bây giờ tôi cũng không biết gì, ừ, thì gặp nhau, cắm hoa, phụ bán, thi thoảng có chỉ bài cho tôi, rồi thôi, tôi cũng không tò mò tìm hiểu thêm làm gì, đủ nhiều việc để suy nghĩ rồi!
Hôm nay Chíp mời tôi đi uống nước, chuyện này mới nhe, thực ra tôi không phải là đứa quá ngây thơ, hồn nhiên, hì, chắc tại chưa tới "giờ thiêng" đó thôi! Đối với Chíp, tôi bao giờ cũng giữ một khoảng cách, một phần chắc tại tôi hay ngó lên, mẹ dặn ra trường mới được yêu nhe, trời ạ, yêu mà cũng chờ ngày giờ nữa, nhỡ lúc đó tim nhảy loạn cào cào lên thì sao?
Chíp trầm ngâm: "Mẹ tôi ốm nặng, tôi phải về gấp, lần này chắc phải hơi lâu mới vào được!" "Chíp cho tôi gửi lời hỏi thăm, mong bác mau hết bệnh, khi bác khỏe rồi Chíp nhớ vào Saigon ngay nhé, đã vô học rồi, coi chừng không kịp bài!" Tôi nói một hơi, hình như để che giấu một chút buồn trong lòng, sao vậy, tôi cũng không hiểu nổi!
Đi bên tôi, Chíp thở dài lặng lẽ, tôi không nói gì, hơi tiếc một chút, có phải là...
Một tháng..., rồi ba tháng, chẳng thấy tăm hơi, hàng hoa của bà cô cũng đổi chủ, đôi lần tôi quay lại hỏi thăm, không ai biết gì! Việc học cuốn hút, thi rồi lại thi,... tôi dần dần quên đi ngươi bạn ấy!
Một hôm cô tôi mời dự đám cưới con gái, chú rể ở nước ngoài về, nghe đâu trước đây có học ở Đại học Khoa học Tự nhiên, ừ, biết đâu gặp được người quen đây!
Tôi tới hơi trễ, cô dâu chú rể và cha mẹ hai bên đang trên sân khấu để chào họ hàng! Ồ, chú rể trông quen quá, Chíp, đúng rồi, bạn cũ đây mà, may là tôi kịp dừng lại, không gọi Chíp ơi! Kỷ niệm xưa chợt ùa về, tôi nghe bối rối một chút, rồi thôi, ai cũng có một mảnh đời riêng, may quá, hồi đó chưa kịp nói gì với nhau, nếu không thì...          
                                           Sóc Tím. 
                                        (04/08/2011.)


Hình minh họa mượn của bogger Bạch Dương.

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Viết nhân Ngày của Mẹ.


 
 
Nhắn gửi!
 
Hỡi những người còn có Mẹ
Hỡi những người còn Cha
Hãy làm cho Cha Mẹ mỉm cười
Hãy cài hoa hồng lên tim mỗi ngày
Đừng chờ đợi đến ngày của Mẹ
Tuổi già người như buổi chiều sắp tắt
Không biết hoàng hôn chợt đến lúc nào
Hãy vui khi còn cha mẹ bên ta...
 
Sóc Tím.
(13/05/2013.) 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

Tình thơ mùa hạ!





Chiều!

Cánh cò nhặt thóc triền đê
Nhà ai khói tỏa đê mê bóng chiều
Nhớ mùi lúa mới cơm nêu
Ngọn rau xanh mướt liu riu cá đồng
Về thôi kẻo mẹ đợi mong!
Sóc Tím.
(10/05/2013.)

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Dòng thời gian...



Dòng thời gian…




Tuổi xuân xanh tươi đẹp của đôi uyên ương đầy hạnh phúc!



                                     



Ở tuổi chớm già, người đàn ông này mang dáng vẻ cương nghị, khỏe mạnh! (Trước khi bệnh nặng, cậu ấy trông giống diễn viên điện ảnh quá!)




Chỉ trong một thời gian ủ bệnh thôi, người đàn ông ấy đã già hẳn.


Cậu ấy ráng cười để tôi chụp hình, giờ trông cậu ấy giống tài tử lừng danh Louis De Funès của Pháp! Cậu ấy lại tươi cười khi tôi nói như vậy, thương quá!






Đôi vợ chồng già keo sơn, gắn bó, họ trông rất hạnh phúc, ôi, nếu cơn bệnh đừng sớm đưa cậu ấy đi!

“Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau!”


“Theo thời gian dẫu mái tóc xanh phai, vẫn thấy bên vai mình một tình yêu thủy chung!...”





Với cháu nội trong ngày sinh nhật cô em gái, họ còn tươi cười như thế được bao lâu?





Cháu gái bên vườn thuốc Nam trước nhà của bà Nội!



“Dù đời buồn như cánh nhạc chơi vơi, vẫn còn mong nhớ phút bên người, lúc bao nhiêu tiếng cười, rộn ràng chảy về xuôi!”
Sóc Tím.
(10/05/2013.)




















Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

Viết ngắn.







Bạn già.
 



Tôi đến thăm cậu ấy vào một buổi sáng thật buồn, gặp lúc cúp điện, dưới ánh sáng lờ mờ tôi nhìn thấy em co ro như hình một bộ xương cách trí như cách gọi hồi xưa khi còn đi học! (Tôi gọi bằng em cho tiện, em nhỏ tuổi hơn tôi, lại là em rể của tôi.)
Trước đây em là một người đàn ông khỏe mạnh, hát hay, giỏi trong công việc, là một cán bộ kỹ thuật của một công viên giải trí lớn trong thành phố, cho tới khi ngã bệnh em vẫn cố gắng làm việc, đến một ngày không thể đi làm được vì những đợt hóa trị, xạ trị kéo dài, con người em hình như không còn chịu nổi tác dụng của thuốc!
Suy kiệt hoàn toàn, người em nhẹ tênh như không còn sự sống, tóc rụng xác xơ, đầu tròn trĩnh như diễn viên đóng vai Fanthomas ngày trước, tôi gọi em là Ông Thần Đèn khi nói chuyện đùa cho em vui!
Đâu chỉ có thế, những vết truyền thuốc ứa ra như bị bỏng, phải dùng thuốc chống bỏng thoa lên cho đỡ đau đớn! Em gái tôi xót  cho chồng không chịu cho vô thuốc nữa, cùng lúc đó các bác sĩ hội chẩn và cho biết không tìm ra cách điều trị nào mới hơn! Bệnh viện đành bó tay và cho về nhà để chờ…
Có bệnh thì vái tứ phương, em gái tôi tìm thuốc Nam cho chồng uống! Nào là “Bán liên chi + Bạch hoa xà” nào là cây Chó đẻ hay là Diệp hạ châu, sắc uống như nước trà! Không biết tác dụng như thế nào mà em rể tôi dù đã phải tiếp thở bằng bình oxygen mà vẫn ăn được và sống tiếp!
Dạo sau này em uống thêm RH2 hay gọi là Hồng sâm và cây Hoàn ngọc sắc uống thay trà.
Tôi ngồi nói chuyện với em, hỏi thăm tình hình sức khỏe, em mệt mỏi trả lời tiếng được tiếng không, tôi thấy em già đi như ông lão tám mươi, dù mới vừa đủ tuổi hưu!
Tôi nói với em:
        - Đừng buồn bạn già ơi, cậu hãy tự nhắc nhở mình “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương!” Em cười thật buồn làm tôi muốn khóc!
Tôi nói chuyện con cà con kê, để cho em vui, kéo em về với ngày qua:
        - Cậu nhớ không, hồi chị ở Lê Minh Xuân, vợ chồng cậu tới thăm, anh chị không có ở nhà, cậu xin con chó Milou, mấy đứa cháu hàng xóm chị cột dây nó cho cậu dẫn đi, ôi trời, chỉ mới nghe nói thôi, chưa gặp một lần nào mà sao chúng tin vợ chồng cậu dữ vậy!  (rồi cùng nhau cười khì!)
Con mèo đi qua cọ cọ vào chân tôi làm quen, tôi vuốt ve bộ lông nó và ôm nó lên:
        - Chị có con mèo mướp, bộ lông thật mướt, lúc chị định về lại Saigon, nhà chưa chuyển hẳn nên cứ đi đi về về, con mèo vì thế cũng bỏ đi lang thang, cứ mỗi lần chị về nhà là tối đó nó về kêu meo meo, chị nói với nó: “Mày là mèo hay là ma mà tối mới chịu về nhà!” cậu biết không, chắc nó hiểu chị nghi ngờ nên hôm sau nó về nhà ban ngày và còn tha cả con nó về nữa!
Tôi nói tiếp cho không khí ấm lên một chút:
        - Cậu là người hạnh phúc nhất, cậu biết không, đâu phải ai cũng được vợ lo tới nơi tới chốn, như anh cậu ngày trước, chị có muốn lo lắng cũng không được, phát hiện bệnh rồi, anh ấy sống không quá ba tháng! Chị chỉ cần anh sống được, dù phải đẩy xe anh đi chị cũng thấy còn vui tươi, căn nhà còn có nóc, cây không bị cụt đọt, mà cũng không được.
        - Cũng có người nói với tôi là tôi hạnh phúc, tôi suy nghĩ là nếu bà ấy đi trước thì sao?
        - Ngày trước, NS Trịnh Công Sơn có kể câu chuyện về ba mẹ của bạn ông:
 Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thường xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ, cũng theo thường lệ bà cụ xuống bếp bị gió ngã ra bất tỉnh và chết. Mấy đứa con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩn liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên khi cụ ông thức dậy hỏi con, mẹ các con đi đâu rồi, thì họ trả lời mẹ sang nhà các con để chăm sóc mấy đứa cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về, ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông cụ nằm trên sập gụ một mình, cơm không ăn, trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.
(Tôi đã đọc gần như thuộc lòng câu chuyện này)
Nhạc sĩ TCS mới kết hợp với giấc mơ khi nằm ốm của ông với câu chuyện tình già keo sơn này để viết lên ca khúc “Hạ Trắng” “Áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau.”

Sóc Tím.
                                                                (05/05/2013.).

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Thơ tình tím.




Níu!
Cho tôi tìm lại cơn mơ
Tháng ngày xưa ấy bây giờ vắng im
Tìm trong góc nhỏ trái tim
Ngọt ngào trìu mến êm đềm đã xa
Níu thời gian tóc sương pha
Vùng vằng trăng úa, ừ ta mất người!
Sóc Tím.
                                                          (01/05/2013.)


Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Tình thơ mùa hạ.




Hạ ơi!

Anh về nâng phím đàn tơ
Giọng ca ngày trước bây giờ vẫn say
Hè về nắng rớt trên cây
Phượng hồng thắp sáng một trời bé thơ
Nắm bàn tay ấp mộng mơ
Cho mình tìm chút dại khờ thuở nao!

Sóc Tím.
                                                                   (24/02/2013.)