Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Thơ tình tím!



Thơ tình tím!

Sóc Tím: Viết tặng cho T… xin lỗi anh!

………………………

Hôm qua mưa ướt áo

Cố giữ cho bài thơ

Đừng loang màu tím nhớ

Đừng làm ướt câu thơ!



Chuông chiều giờ tan lễ

Nép mình bên gác chuông

Sợ mẹ nàng trông thấy

Len lén trao tình thơ!



Thơ tình không hồi đáp

Tôi nhẫn nại đợi chờ

Mùa xuân nào đến vội

Áo tím nào ngẩn ngơ!



Rồi một chiều áo tím

Khoác áo hồng vu qui

Chuông chiều xua nỗi nhớ

Xe hoa cuốn bụi mờ!



Tôi về xem chỉ tay

Mắt ướt buồn mi cay

Con đường tình hun hút  
Người xa vời có hay!  
    
   Sóc Tím. 
                                             (12/07/2011)                                                                               

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2011

Chuyện tình của tôi.


Thanh Tâm.

 


“Ra hàng hoa đi, em thấy có loại cây lạ lắm, Chắc là chị sẽ thích!” Em gái nói với vẻ thú vị.
“Ừ, thì đi!”
Góc đường Thành Thái- Bắc Hải, người ta bày vô số những loại cây lạ mắt, hoa đẹp, thôi nào là: Hồng, Thược dược, Anh thảo, Hải đường, Đỗ quyên…đẹp quá, phải chi được đem hết về nhà mình… tham quá…
Em gái chỉ một loại cây xanh, lá hình tim, duyên dáng, chùm rễ trắng nuốt, yểu điệu trong lọ thủy tinh trong suốt! “Cây này tên gì vậy em?” “Thanh Tâm!” “ Ồ, tên hay quá, nghe quen quá, sao giống…” Em gái nhìn chị mình, mỉm cười!

Ký ức chợt ùa về, một thoáng ngây thơ thuở ấy!
Hồi nhỏ đi học, ít khi tôi được gọi đúng tên mình, nào là Minh Tâm , Tố Tâm, Thanh Tâm, may quá, chưa thầy cô nào gọi mình là Vi Tâm, trời ạ, mặn chết!
Ngồi đầu bàn trên cùng, nhỏ nhắn, hì, học giỏi nữa, cuối dãy có bạn cao to, cũng ngồi đầu bàn, nghịch phá dữ lắm, bạn ấy hay tự ghép đôi với mình vì cùng tên: Hữu Tâm.
Mỗi lần mình quay nhìn xuống, bạn ấy đưa tay làm như vạch một đường thẳng từ chỗ bạn ấy đến mình, vẽ không không vậy thôi, mình mắc cở nép vào một tí, rồi quên, ai mà để ý chứ!
Ra chơi, bạn ấy theo sát bên mình, trong trò chơi nào cũng nhường, búng thun thì bạn ấy làm bộ thua để mình thắng hết, rồi tạt lon, nhảy dây, đều nhường mình, quen dần, mình xem như chuyện tự nhiên, như anh với em gái!
Năm lên mười mình theo mẹ đi xa, bạn ấy thật buồn, cứ nắm tay hoài, mắt rươm rướm, mình chưa biết gì, cũng khóc! “Đừng quên tôi nghe, Thanh Tâm! Nhớ viết thơ về!” “ Dạ…” rồi không biết nói gì nữa!
Lên Saigon, cuộc sống ồn ào, vội vã, phim ảnh,… nhiều thứ đối với cô bé nhà quê quá mới lạ, lôi cuốn, cô quên đi ngôi trường nhỏ, thầy cô ngày đó, quên cả viết thơ về thăm bà ngoại già, lom khom trên đường đất, nhớ đứa cháu thân yêu, quên cả người bạn cùng tên ngày xưa nữa!
Năm lớp 11, đi học về ban trưa, nắng đã lên vàng, nghe tiếng gọi: “Thanh Tâm!” quen thuộc và thân thương, à quên, ở đây không ai gọi tên Thanh Tâm, mẹ dặn phải nói đúng tên mình, nên khi nghe gọi là mình ngờ ngợ, ôi ngày xưa!
Hữu Tâm đứng trước mặt mình là một anh chàng đẹp trai, chững chạc, rất ra dáng người lớn!
“ Thanh Tâm nhận ra anh không, anh học đàng kia, lên đây ba năm rồi, tìm em hoài mà hôm nay mới gặp!” “Dạ, chắc hơn sáu năm rồi…”
Hữu Tâm đi bên tôi kể nhiều chuyện, tôi hỏi thăm các bạn, Vân, Thu, Trường…Thầy Cô tôi ngày ấy!
Bẵng đi một thời gian dài, tôi không gặp anh, nghe đâu anh đã theo cha mẹ đi ra nước ngoài! Không ai nắm tay đưa tiễn, không ai rươm rướm nước mắt như ngày xưa thơ dại!
Lần yêu cuối, anh ấy hay gọi tôi là Thanh Tâm, Khi tôi nhận bức thơ tình bé xíu, có đính kèm một cành hoa thạch thảo và câu viết :”Forget me not”! Tôi mỉm cười: “Ngày đó có em, mơ dệt mộng ngời, tìm trong trăng sao có áo dài khăn cưới!...” (Phạm Duy.)
Lấy chồng, giã từ hoa mộng, chút hạnh phúc đơn sơ, anh yêu tôi như chưa từng yêu ai, mối tình cuối cùng! Cuộc sống đẹp tươi như tôi hằng mong đợi, cho tới một ngày trời u ám,… từ đây thôi hết vui!
Tôi đăt chậu hoa bên anh: “Thanh Tâm đây anh ạ, forget me not!”
Sóc Tím. 
(08/07/2011)

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Những chuyện tình cổ tích.

Hình ảnh






Hoa Hồng Trắng

- Tượng trưng cho một tình bạn trong sáng và tình yêu chung thủy! Sóc Tím xin kể lại sự tích bông hồng trắng và mượn bông hoa để minh họa!


Ở một khu rừng nhỏ, có một cô bé và một câu bé, con những người thợ rừng rất thân nhau. Cô bé xinh tươi, có mái tóc đen óng, rất hay mỉm cười với lúm đồng tiền duyên dáng! Câu bé nước da ngâm, mắt sáng, có giọng hát tuyệt vời! Người ta không bao giờ được nghe tiếng nói của cô bé, chỉ nghe tiếng hát vào những buổi chiều khi đi dạo chơi, cậu bé hát cho bạn mình nghe! Cô bé cười nhẹ, lắc lư hai bím tóc, buổi chiều xuống dần, và là thời gian hạnh phúc nhất của hai con người nhỏ bé!
Năm mười lăm tuổi, cậu bé giã từ bạn mình để đi theo một đoàn hát rong, lưu diển khắp nơi! Với lời hẹn sẽ về sau hai năm cách biệt. Cô bé buồn lắm, càng ngày càng im lặng hơn!
Hàng xóm mới có một có một bé gái tóc vàng hay sang chơi, họ cùng nhau đi khắp núi rừng tìm hoa thơm cỏ biếc!
Một hôm hai cô bé đi lạc đến môt nơi có khu vườn với những hoa hồng tí hon, cô bé tóc đen hôn một cụm hoa và khóc! Nước mắt rơi xuống bông hoa, hoa nở bừng lên một màu trắng sáng rực, một cô tiên bước ra từ bông hoa và vụt lớn lên! 
Cô tiên hỏi: 
-Các em có ước điều gì không?
Cô tóc vàng nói: 
-Em ước được về nhà!
Cô tiên cầm bông hồng đỏ đưa cho cô bé, và chỉ tay về hướng làng: -“Đi đi, bông hoa này sẽ giúp em thoát khỏi thú dữ!” 
-“Còn em, em ước gì?” 
Cô bé vẫn yên lặng, chợt hiểu, cô tiên lấy một bông hồng trắng chạm nhẹ vào môi cô bé, cô bé nói được!
-“Nhờ nước mắt của em mà ta thoát khỏi nơi này, ta tặng em một điều ước đặc biệt, em ước gì nào?”
-“ Dạ, em ước gì gặp lại bạn em!”
-“Vậy em hãy ở lại đây chăm sóc cho hoa, khi nào khu vườn này nở đầy bông hoa trắng, bạn em sẽ quay về!”
Cô bé chăm chỉ vun xới khu vườn, lấy nước suối mát về tưới cho hoa, hoa cũng yêu người nên xum xuê tươi tốt! Chẳng mấy chốc khu vườn nở đầy hoa hồng trắng sáng rực!
Ngày hội mùa xuân, cậu trai quay về, gặp lại người bạn nhỏ thuở nào, giờ là một thiếu nữ xinh đẹp! Họ nhìn nhau bâng khuâng, chàng trai lại hát khúc hát ngây thơ của ngày ấy….

Sóc Tím. 
(07/07/2011)

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Chuyện của tôi.





Tôi là ai?

(Viết cho Emmy, và ngày vui đã qua!)

Sao viết về chuyện người, hay về tuổi thơ tôi vui đến vậy! Mang đến với bạn bè câu hát tiếng cười, mùa xuân như ấm lại trong tôi!
Bây giờ ngồi đây, ngoài trời nắng ấm, đẹp và thơ như lời bài hát: “Trời ươm nắng cho mây hồng, mây qua mau, em mang sầu…” 
Ôi anh Sơn ơi, anh mới khen nắng đẹp cơ mà, thế sao: “em mang sầu…” 
Thế mới biết sao tôi giống anh đến vậy, anh vẫn bảo:
“Nắng buồn hơn mưa!” đó mà, tôi vẫn thấy như thế!
Nắng thì cứ ở trên cao
Cô đơn xin hãy rơi vào tim tôi
Nửa con mắt liếc đơn côi
Xa người từ độ trong tôi biết buồn!
Người ấy, Gió của tôi, có lẽ anh yêu thương tôi nhất, giờ anh đi xa, tôi buồn nhất!
Những đứa con của anh, chúng giống anh từ khóe mắt làn môi, chắc chúng cũng yêu tôi, người mẹ quá trẻ con, mau nước mắt và chóng quên, trời ạ, nếu tôi nhớ mãi thì làm sao tôi sống!
Đôi lúc nhớ anh, tôi thẩn thờ đôi phút, sao anh ra đi vậy, tôi đã chuẩn bị gì để sống một mình đâu! Những đứa con của anh, các cô cậu bé già háp đó, trái tim chúng chắc đã lập trình, yêu thương, giận ghét rạch ròi, làm sao chúng có thể hiểu được tôi! Chỉ có anh, mà sao anh xa tôi, anh có tàn nhẩn quá không!
Hồi trưa, con gái nói: 
-“Qua thăm Kitty, mẹ chỉ nên nói bé dễ thương, bà yêu bé, bé ăn có ngon không, bé nhớ bà không… nhớ đừng nói gì khác!...” 
Trời ạ, vậy tôi qua thăm nó làm gì, ở nhà nói chuyện với PC hay hát Karaoke thú vị hơn không! Tôi đâu cần cháu đến mù quáng vậy! Nhìn quanh, đây là Việt Nam hay tôi đang ở một nước phương tây nào!
May quá, tôi vẫn còn tự do của mình, chúng chưa mang đi hết, thế nhé, các bé đừng trách, tôi sống cho tôi đây, nếu không, chắc tôi vỡ tim mà chết! Hay các bé cứ coi như mẹ đi xa rồi, như ba vậy đó, cứ thế các bé sẽ thấy nhẹ lòng hơn! Tiếc gì một người mẹ, chỉ để cho đẹp thôi, chẳng mang lợi ích gì cho con cái mình! Hãy để tôi yên, không gian của tôi, căn phòng của tôi, …thế giới bé nhỏ đó, của tôi, đừng xâm phạm, đừng lo tôi ốm bệnh, không sao đâu! Nhé nhé!

Sóc Tím. 
(06/07/2011)

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Nhật ký Nicky Phạm.




Ngày đầu tới trái đất

Sóc Tím: Big C Trần là cây bút trẻ viết về tuổi thơ rất duyên dáng, đáng yêu!
Sóc Tím đem về đây để các bạn cùng đọc nhé!

Đăng ngày: 16:32 04-07-2011


          Các bạn biết không, hôm đó, tớ đang ngủ ngon lành trong chiếc phi thuyền ấm cúng của mình thì đột nhiên xảy ra sự cố. Bắt đầu là những rung chuyển nhè nhẹ, sau đó, càng lúc tớ càng bị thúc ép dữ dội. Cái phi thuyền của tớ bỗng dưng bị bóp méo. Bỗng.., tọt một cái, tớ bị rơi ra khỏi cái phi thuyền của mình.
Bên ngoài phi thuyền hơi lạnh, ánh sáng thì chói cả mắt. Hoảng quá, tớ khóc toáng cả lên.
Một bà tiên áo trắng đang bế tớ trên tay, gương mặt bà rạng rỡ nhìn tớ. Sau đó, bà đưa tớ cho một cô tiên áo xanh. Lúc này tớ vẫn còn đang gào thét ghê lắm vì tớ cảm thấy rất bức xúc. Người ta đang yên đang lành trong phi thuyền, tự dưng lại lôi đầu người ta ra. Thế là tớ khóc miết. Cho đến khi cô tiên áo xanh choàng lên người tớ chiếc khăn bông ấm áp, tớ mới thôi không khóc nữa. Ít ra thì cũng phải thế chứ, phải cho tớ cái gì đó che thân chứ, đúng không nào?


          Tớ khoan khoái nằm bên cái máy sưởi. Ừ, ấm thật! Nhưng cái bụng tớ đói meo. Tớ đưa cái nắm đấm của mình lên miệng và bắt đầu nhóp nhép. Ngặt một nỗi mấy người kia đã bao cái tay của tớ lại rồi, vậy là tớ phải cố gặm cái bao tay ấy mong sao giải cứu được bàn tay của mình. Hứ, một giờ trôi qua, rồi hai giờ trôi qua... Cái bụng tớ réo ùng ục, không làm sao ngủ được, mà cái bao tay thì chẳng sứt mẻ tí nào, thế có điên không cơ chứ?
Lại nhóp nhép...


          Rồi trong lúc tớ đang mơ màng vì đói thì có ai đó đưa núm vú vào miệng tớ. Ối chu choa, mừng quá, tớ mút lấy mút để. Sữa chảy ừng ực qua cổ họng mới đã làm sao. Cái bao tử của tớ căng dần lên còn hai mắt của tớ thì bắt đầu sụp xuống. Khiếp! Tớ buồn ngủ quá! Đánh một giấc cái đã rồi tính tiếp!

Big C Trần. (04/07/2011)




Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Thơ tình tím.




Buông phím gõ.


Buông phím gõ

Nhớ người xa xôi
Gửi một nụ cười
Về nơi phương ấy!

Buông phím gõ
Những mộng mơ
Khoảnh khắc đợi chờ
Tim rung thương nhớ!

Buông phím gõ
Nhớ ngày qua
Tay trong tay
Giờ sao xa lạ!

Buông phím gõ
Nhớ nụ hôn nồng
Bên gốc phượng già
Vội vã!

Buông phím gõ
Người đừng xa tôi
Chiều buông lơi
Ai còn chờ đợi!!
 
Buông phím gõ
Nhè nhẹ tay thôi
Xin đừng cười tôi
Vụng dại!
 
Sóc Tím. 
(03/07/2011)

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Thơ tình tím.




Bất chợt.

Sáng sớm
Sương long lanh trên lá
Em co ro
Hơi lạnh từ trái tim bé nhỏ
Đâu phải mùa đông!

Anh đến
Như chút nắng hồng
Ôm choàng cô đơn
Nụ hôn bất chợt
Vội vàng
Con bướm trắng
Giật mình bay lên!

Hạ về
Lung linh mắt biếc
Môi đỏ trên cây
Anh mãi tìm
Nét môi mềm
Nụ hôn bất chợt
Em đâu!

Nhớ
Đường phố đông
Dòng người hối hả
Nghe trống trải
Nỗi nhớ cồn cào
Trong tim
Yêu không cần vội
Đâu anh!

Nghe giọng nói quen
Tràn về ký ức
Em giữ lại
Để dành
Những lúc cô đơn
Lấy ra
Hôn lên khoảnh khắc!

Đêm 

Vầng trăng xuống thấp
Nghiêng nghiêng
Gót chân trần
Trên cát
Liêu xiêu
“Đi về phía không anh!”

 Đi về phía không anh
Chân buồn không muốn bước
Ngu ngơ
Đi về phía có anh
Đời rẽ lối thiên đường!

Sóc Tím.
(27/06/2011.)