Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Những chuyện tình cổ tích.

Hình ảnh






Hoa Hồng Trắng

- Tượng trưng cho một tình bạn trong sáng và tình yêu chung thủy! Sóc Tím xin kể lại sự tích bông hồng trắng và mượn bông hoa để minh họa!


Ở một khu rừng nhỏ, có một cô bé và một câu bé, con những người thợ rừng rất thân nhau. Cô bé xinh tươi, có mái tóc đen óng, rất hay mỉm cười với lúm đồng tiền duyên dáng! Câu bé nước da ngâm, mắt sáng, có giọng hát tuyệt vời! Người ta không bao giờ được nghe tiếng nói của cô bé, chỉ nghe tiếng hát vào những buổi chiều khi đi dạo chơi, cậu bé hát cho bạn mình nghe! Cô bé cười nhẹ, lắc lư hai bím tóc, buổi chiều xuống dần, và là thời gian hạnh phúc nhất của hai con người nhỏ bé!
Năm mười lăm tuổi, cậu bé giã từ bạn mình để đi theo một đoàn hát rong, lưu diển khắp nơi! Với lời hẹn sẽ về sau hai năm cách biệt. Cô bé buồn lắm, càng ngày càng im lặng hơn!
Hàng xóm mới có một có một bé gái tóc vàng hay sang chơi, họ cùng nhau đi khắp núi rừng tìm hoa thơm cỏ biếc!
Một hôm hai cô bé đi lạc đến môt nơi có khu vườn với những hoa hồng tí hon, cô bé tóc đen hôn một cụm hoa và khóc! Nước mắt rơi xuống bông hoa, hoa nở bừng lên một màu trắng sáng rực, một cô tiên bước ra từ bông hoa và vụt lớn lên! 
Cô tiên hỏi: 
-Các em có ước điều gì không?
Cô tóc vàng nói: 
-Em ước được về nhà!
Cô tiên cầm bông hồng đỏ đưa cho cô bé, và chỉ tay về hướng làng: -“Đi đi, bông hoa này sẽ giúp em thoát khỏi thú dữ!” 
-“Còn em, em ước gì?” 
Cô bé vẫn yên lặng, chợt hiểu, cô tiên lấy một bông hồng trắng chạm nhẹ vào môi cô bé, cô bé nói được!
-“Nhờ nước mắt của em mà ta thoát khỏi nơi này, ta tặng em một điều ước đặc biệt, em ước gì nào?”
-“ Dạ, em ước gì gặp lại bạn em!”
-“Vậy em hãy ở lại đây chăm sóc cho hoa, khi nào khu vườn này nở đầy bông hoa trắng, bạn em sẽ quay về!”
Cô bé chăm chỉ vun xới khu vườn, lấy nước suối mát về tưới cho hoa, hoa cũng yêu người nên xum xuê tươi tốt! Chẳng mấy chốc khu vườn nở đầy hoa hồng trắng sáng rực!
Ngày hội mùa xuân, cậu trai quay về, gặp lại người bạn nhỏ thuở nào, giờ là một thiếu nữ xinh đẹp! Họ nhìn nhau bâng khuâng, chàng trai lại hát khúc hát ngây thơ của ngày ấy….

Sóc Tím. 
(07/07/2011)

Thứ Tư, 6 tháng 7, 2011

Chuyện của tôi.





Tôi là ai?

(Viết cho Emmy, và ngày vui đã qua!)

Sao viết về chuyện người, hay về tuổi thơ tôi vui đến vậy! Mang đến với bạn bè câu hát tiếng cười, mùa xuân như ấm lại trong tôi!
Bây giờ ngồi đây, ngoài trời nắng ấm, đẹp và thơ như lời bài hát: “Trời ươm nắng cho mây hồng, mây qua mau, em mang sầu…” 
Ôi anh Sơn ơi, anh mới khen nắng đẹp cơ mà, thế sao: “em mang sầu…” 
Thế mới biết sao tôi giống anh đến vậy, anh vẫn bảo:
“Nắng buồn hơn mưa!” đó mà, tôi vẫn thấy như thế!
Nắng thì cứ ở trên cao
Cô đơn xin hãy rơi vào tim tôi
Nửa con mắt liếc đơn côi
Xa người từ độ trong tôi biết buồn!
Người ấy, Gió của tôi, có lẽ anh yêu thương tôi nhất, giờ anh đi xa, tôi buồn nhất!
Những đứa con của anh, chúng giống anh từ khóe mắt làn môi, chắc chúng cũng yêu tôi, người mẹ quá trẻ con, mau nước mắt và chóng quên, trời ạ, nếu tôi nhớ mãi thì làm sao tôi sống!
Đôi lúc nhớ anh, tôi thẩn thờ đôi phút, sao anh ra đi vậy, tôi đã chuẩn bị gì để sống một mình đâu! Những đứa con của anh, các cô cậu bé già háp đó, trái tim chúng chắc đã lập trình, yêu thương, giận ghét rạch ròi, làm sao chúng có thể hiểu được tôi! Chỉ có anh, mà sao anh xa tôi, anh có tàn nhẩn quá không!
Hồi trưa, con gái nói: 
-“Qua thăm Kitty, mẹ chỉ nên nói bé dễ thương, bà yêu bé, bé ăn có ngon không, bé nhớ bà không… nhớ đừng nói gì khác!...” 
Trời ạ, vậy tôi qua thăm nó làm gì, ở nhà nói chuyện với PC hay hát Karaoke thú vị hơn không! Tôi đâu cần cháu đến mù quáng vậy! Nhìn quanh, đây là Việt Nam hay tôi đang ở một nước phương tây nào!
May quá, tôi vẫn còn tự do của mình, chúng chưa mang đi hết, thế nhé, các bé đừng trách, tôi sống cho tôi đây, nếu không, chắc tôi vỡ tim mà chết! Hay các bé cứ coi như mẹ đi xa rồi, như ba vậy đó, cứ thế các bé sẽ thấy nhẹ lòng hơn! Tiếc gì một người mẹ, chỉ để cho đẹp thôi, chẳng mang lợi ích gì cho con cái mình! Hãy để tôi yên, không gian của tôi, căn phòng của tôi, …thế giới bé nhỏ đó, của tôi, đừng xâm phạm, đừng lo tôi ốm bệnh, không sao đâu! Nhé nhé!

Sóc Tím. 
(06/07/2011)

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Nhật ký Nicky Phạm.




Ngày đầu tới trái đất

Sóc Tím: Big C Trần là cây bút trẻ viết về tuổi thơ rất duyên dáng, đáng yêu!
Sóc Tím đem về đây để các bạn cùng đọc nhé!

Đăng ngày: 16:32 04-07-2011


          Các bạn biết không, hôm đó, tớ đang ngủ ngon lành trong chiếc phi thuyền ấm cúng của mình thì đột nhiên xảy ra sự cố. Bắt đầu là những rung chuyển nhè nhẹ, sau đó, càng lúc tớ càng bị thúc ép dữ dội. Cái phi thuyền của tớ bỗng dưng bị bóp méo. Bỗng.., tọt một cái, tớ bị rơi ra khỏi cái phi thuyền của mình.
Bên ngoài phi thuyền hơi lạnh, ánh sáng thì chói cả mắt. Hoảng quá, tớ khóc toáng cả lên.
Một bà tiên áo trắng đang bế tớ trên tay, gương mặt bà rạng rỡ nhìn tớ. Sau đó, bà đưa tớ cho một cô tiên áo xanh. Lúc này tớ vẫn còn đang gào thét ghê lắm vì tớ cảm thấy rất bức xúc. Người ta đang yên đang lành trong phi thuyền, tự dưng lại lôi đầu người ta ra. Thế là tớ khóc miết. Cho đến khi cô tiên áo xanh choàng lên người tớ chiếc khăn bông ấm áp, tớ mới thôi không khóc nữa. Ít ra thì cũng phải thế chứ, phải cho tớ cái gì đó che thân chứ, đúng không nào?


          Tớ khoan khoái nằm bên cái máy sưởi. Ừ, ấm thật! Nhưng cái bụng tớ đói meo. Tớ đưa cái nắm đấm của mình lên miệng và bắt đầu nhóp nhép. Ngặt một nỗi mấy người kia đã bao cái tay của tớ lại rồi, vậy là tớ phải cố gặm cái bao tay ấy mong sao giải cứu được bàn tay của mình. Hứ, một giờ trôi qua, rồi hai giờ trôi qua... Cái bụng tớ réo ùng ục, không làm sao ngủ được, mà cái bao tay thì chẳng sứt mẻ tí nào, thế có điên không cơ chứ?
Lại nhóp nhép...


          Rồi trong lúc tớ đang mơ màng vì đói thì có ai đó đưa núm vú vào miệng tớ. Ối chu choa, mừng quá, tớ mút lấy mút để. Sữa chảy ừng ực qua cổ họng mới đã làm sao. Cái bao tử của tớ căng dần lên còn hai mắt của tớ thì bắt đầu sụp xuống. Khiếp! Tớ buồn ngủ quá! Đánh một giấc cái đã rồi tính tiếp!

Big C Trần. (04/07/2011)




Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Thơ tình tím.




Buông phím gõ.


Buông phím gõ

Nhớ người xa xôi
Gửi một nụ cười
Về nơi phương ấy!

Buông phím gõ
Những mộng mơ
Khoảnh khắc đợi chờ
Tim rung thương nhớ!

Buông phím gõ
Nhớ ngày qua
Tay trong tay
Giờ sao xa lạ!

Buông phím gõ
Nhớ nụ hôn nồng
Bên gốc phượng già
Vội vã!

Buông phím gõ
Người đừng xa tôi
Chiều buông lơi
Ai còn chờ đợi!!
 
Buông phím gõ
Nhè nhẹ tay thôi
Xin đừng cười tôi
Vụng dại!
 
Sóc Tím. 
(03/07/2011)

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Thơ tình tím.




Bất chợt.

Sáng sớm
Sương long lanh trên lá
Em co ro
Hơi lạnh từ trái tim bé nhỏ
Đâu phải mùa đông!

Anh đến
Như chút nắng hồng
Ôm choàng cô đơn
Nụ hôn bất chợt
Vội vàng
Con bướm trắng
Giật mình bay lên!

Hạ về
Lung linh mắt biếc
Môi đỏ trên cây
Anh mãi tìm
Nét môi mềm
Nụ hôn bất chợt
Em đâu!

Nhớ
Đường phố đông
Dòng người hối hả
Nghe trống trải
Nỗi nhớ cồn cào
Trong tim
Yêu không cần vội
Đâu anh!

Nghe giọng nói quen
Tràn về ký ức
Em giữ lại
Để dành
Những lúc cô đơn
Lấy ra
Hôn lên khoảnh khắc!

Đêm 

Vầng trăng xuống thấp
Nghiêng nghiêng
Gót chân trần
Trên cát
Liêu xiêu
“Đi về phía không anh!”

 Đi về phía không anh
Chân buồn không muốn bước
Ngu ngơ
Đi về phía có anh
Đời rẽ lối thiên đường!

Sóc Tím.
(27/06/2011.)

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011

Chuyện của tôi.




Yêu!

Cô nhớ đến Sơn, cũng trên con đường nầy Sơn cùng đi với cô, khi đó cô chưa nghĩ gì, chỉ biết Sơn thích cô, anh đưa cô đi khắp nơi, mua những món quà nho nhỏ, săn sóc cô như một người anh chăm lo cho em gái mình!
Cho đến một ngày cô nghe tim mình lên tiếng, hình như…! Và anh nói yêu cô, lần yêu đầu êm ái biết bao!
Rồi những buổi dã ngoại, đi xem anh hát ở các trường học… vui thật vui, làm cô quên được những lo âu ban đầu, sợ bị  để ý ….sợ bị xâm phạm vào sự riêng tư của mình!
Khi người ta yêu thì cái gì cũng đẹp, mặt trời hồng, khung cảnh nên thơ, chim hót trên cành, hoa cười trong nắng sớm…con đường như xanh hơn, dễ thương hơn những ngày trước.
Mẹ nói:
“Yêu một người nổi tiếng là chấp nhận khổ đau về sau, ...”
Làm sao biết được, cô cũng thấy hơi lo, nhưng trái tim bé nhỏ mách bảo rằng:
“Hãy sống hết mình, yêu hết mình, chuyện ngày mai đừng nghĩ tới!”
Thực ra, cô không ở cái tuổi mà con người ta biết lo tương lai, không sa đà vào những cuộc vui vô bổ, nhưng yêu anh, tình yêu có tội gì cơ chứ!
Và thế là lời mẹ nói được xếp qua một bên!
Cô không đẹp lắm, nhưng xinh, tươi mát như bông hoa hồng buổi sáng, như lời nhận xét của những đứa bạn, và cái nhìn của bọn con trai làm cô cảm thấy mình lớn hơn, tự tin hơn. Con gái lớn lên từ cái nhìn của con trai mà! Cô mỉm cười một mình, mẹ ơi, đừng lo nhé! Con hứa sẽ sống tốt mà.
Mẹ cô, một phụ nữ trí thức, đã đơn thân nuôi con từ khi còn trẻ đẹp, bao kẻ đón người đưa, bà đã chối từ chỉ vì đứa con của người mình yêu thương!
Ba cô, một người to cao, đẹp trai, một tên tuổi lớn trong làng âm nhạc. Ông còn là một người con có hiếu. Bị cấm đoán, và bao lần doạ sẽ tự tử, mẹ ông đã thuyết phục được ông, từ bỏ mối tình đẹp như mơ với cô sinh viên trẻ!
Mẹ cô, khi ấy đã mang giọt máu của người tình, bà quyết tâm nuôi con một mình, và không chờ đợi gì ở người đó!
Cô đã ra đời như thế!
Lớn lên, cô mang vẻ đẹp của mẹ, thông minh, duyên dáng, và có  tính quyết đoán như mẹ!
Mẹ không một lần nhắc đến ba cô, người đàn ông có tính cách không như vẻ bên ngoài. Đôi khi, nghĩ đến mẹ, cô thấy tiếc cho mẹ, sao lại phải hi sinh cả tuổi xuân tươi đẹp chỉ vì một con người như thế, có đáng không?
Hãy để chuyện ngày xưa qua đi, dòng sông vẫn cứ trôi, có gì phải bận tâm, mẹ con cô vẫn sống tốt đấy thôi!
Không có cha, đâu phải là điều bất hạnh nhất!
Giờ đây, chuyện cũ như tái hiện trong cuộc tình của Sơn và cô!
Một cô gái dễ thương, đầy cá tính, pha chút kiêu sa, yêu anh, một nghệ sĩ !
Cuộc tình của họ ấm áp, nhẹ nhàng, đẹp như lời ca trong dòng nhạc của Sơn, phơn phớt chút nắng vàng buổi sáng, hồng như cơn mưa ban chiều, êm nhẹ như lời thì thầm bên gối, nhạc của anh không quá du dương réo rắc, mà đi vào lòng người, mang cho ta cảm giác thân thương, gần gũi, và nhận ra rằng: " Hình như anh viết cho ta!.."
Sơn là người yêu của công chúng! Mẹ nói đúng!
Liệu cô có chịu được cảm giác phải chia sẻ người mình yêu cho mọi người?
Khó nói, bản chất con người là chiếm hữu mà! Có những hoài nghi len vào giữa cuộc tình của họ: Những bài viết, những bức hình Sơn chụp với các cô gái đẹp, những ngôi sao, cô nghe như có điều gì cay trong mắt, rát bỏng trong tim!
Ôi, yêu là như thế đó sao? Cô thích một tình yêu đơn giản, bình thường, dễ thương hơn nếu có một ít sóng gió, giận hờn nho nhỏ, rồi hòa, rồi lại vui! Chứ không phải là luôn lo âu, sợ như sắp mất người ấy! Đó không phải là tình yêu nữa, mà là sự tranh giành ảnh hưởng, là chiến trường, mà sau cuộc chiến đó, kẻ thắng hay người thua đều đau khổ! Ôi, không muốn nghĩ tới điều đó nữa, ngoài sức chịu đựng của cô rồi!

Hai năm sau, những cuộc vui thưa dần, cô biết Sơn của cô quá bận, không trách giận gì! Hơn nữa, bản chất tự tin của cô không cho phép cô nghĩ mình thua cuộc, thà ta phụ người, chứ dứt khoát không để người phụ ta! Cô thấy lòng nhẹ hơn, nhưng có hơi xót xa, dù sao cũng là lần yêu đầu tiên!
Quân nói:
"Đừng tìm đâu xa xôi nữa, có một người đang đợi…"
"Ông làm như tôi có giá lắm vậy!"
Cô lao vào những cuộc vui cùng đám bạn, những chuyến săn ảnh miệt mài nơi xa, lên rừng, xuống biển, vượt suối, trèo non, khám phá những điều kỳ thú của núi rừng, hòa mình vào thiên nhiên hoang dã…đã làm cho cô vơi những muộn phiền và dần quên người ấy.
Sau chuyến leo núi mệt mỏi, ngồi nghỉ dưới tán cây cổ thụ mát dịu, Quân đã mạnh dạn nắm lấy tay cô. ..
Sóc Tím. 
(25/06/2011.)

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Tình nhỏ làm sao quên.




Núi.

Cô nhớ Núi! Lần gặp nhau trước cổng trường, giọng anh buồn buồn.
“ Đi uống nước nhé!”
Hớp một ngụm nước, như để cho nỗi buồn lắng xuống, anh nói nhỏ:
“Anh biết hết rồi, sao lại giấu anh? Anh có lỗi gì chứ?”.
Rồi nhìn cô, cái nhìn buồn không nói được!
Khi ấy cô chỉ muốn gục đầu vào vai anh mà khóc!
Nhưng cô kịp dằn lòng, sao có thể yêu, có thể sống với một người nổi tiếng như thế, anh là mơ ước của bao cô gái khác.
Cô có một con tim biết suy nghĩ.
Và không muốn bị tổn thương!
Mím môi, nén cảm giác run rẩy, cô nói:
“Rồi anh sẽ quên em thôi!”
Anh giận dữ:
“Sao em có thể nói thế, em nghĩ vậy thật sao? Em có hiểu cảm giác của anh không?”
Cô yên lặng và nước mắt cứ rơi, không biết phải nói gì nữa! Anh là mối tình đầu của cô, sâu lắng và êm ái! Có lẽ cả đời nầy cô sẽ không còn yêu và được yêu như thế nữa…
………Anh đứng lên, bước chân như vô hồn, cô không dám nhìn theo, hai tay ôm mặt, cô khóc lặng lẽ!
Nếu Núi ngoái nhìn lại, sự việc sẽ như thế nào đây?
Cô cũng không biết nữa, chỉ biết từ đấy trong tim cô có một vết thương, nó trở nên đau đớn hơn, nhức nhối hơn, nếu người đến sau lỡ làm cô buồn! Bất hạnh cho người ấy!

Nhưng Dương yêu cô thật lòng, quan tâm, chăm sóc cô,
Đặc biệt là biết chìu theo những ý tưởng rất trẻ con của cô.
Bàn làm việc bên cửa sổ, có hoa hồng. Ngoài sân trồng thật nhiều hoa, bốn mùa thơm ngát…! Dương có thể làm tất cả chỉ để cô vui. Nhưng có một việc, cô không thể trách hờn anh được, anh xóa đi tất cả những bản nhạc của Núi, như cô cất giấu đi hết những kỷ vật mà Núi đã tặng cho cô! Cô nghĩ, chắc mình cũng sẽ quên thôi! Phải nhìn phía trước mà bước tới chứ!
Nhưng làm sao quên được, không thấy mặt người, còn tiếng nhạc, lời ca như vẫn quanh đây, nhẹ nhàng mà cô nghe tim đau xốn xang!
Con Hiền nói: “Tối nay đi nghe nhạc, Núi của mầy đấy, rủ Dương cùng đi, được chứ?”
“Anh ấy bận rồi, thôi bọn mình đi với nhau, lâu quá mới họp mặt, kéo luôn cả thằng Quân, con Thúy, con Hồng nhé!”

Cô lướt mắt qua tủ áo, chọn màu tím mà Núi yêu thích, một cảm giác không biết là vui hay buồn cứ quấn lấy cô, cô hát nho nhỏ, “ Trời ươm nắng, cho mây hồng…” Chợt nhớ, hình như bài nầy Núi hát cho cô, một cảm giác bồng bềnh khó tả, cô nghe như lần đầu tiên hò hẹn, mỉm cười một mình, một chút ngày xưa sống lại, “bây giờ anh sống sao rồi, đã yêu ai chưa?”
Đám bạn nghịch ngợm đang ồn ào trước sân, cô sửa lại váy áo, thêm chút tím lên mắt cho mơ màng một tí, đi ra.
Đám bạn ùa vào, Quân vẫn dễ ghét như ngày nào, cậu ta nhìn cô và hát:
 “Dù nàng đẹp như một bông hồng, nhưng tôi đâu dám yêu nàng…”
“Gớm, yêu để mà chết à”! giọng con Hồng chanh chua.
“Chồng nó đai đen đấy!”
“Nhưng mà tui chạy giỏi, vận động viên điền kinh mà!”
Con Hiền chen vào:
“Thôi đi các ông các bà, trễ rồi!”
Rồi kéo cô lên xe.
Tới nơi cũng vừa đúng giờ! Sau màn giới thiệu trang trọng, ca sĩ bắt đầu hát, cô nghe mà hồn để đâu đâu ấy, chỉ mong Núi của cô sớm ra sân khấu, nhưng  người cô thấy trước lại là Dương, khi anh bước lên tặng hoa và ôm hôn cô ca sĩ trẻ!
Nhỏ bạn hỏi:
 “Ê, mày có ghen không vậy?”
Cô cười, nghe lòng lạnh ngắt, một cảm giác khó nói, như cô bé vừa bị mất viên kẹo hồng, hơi tiếc, nhưng  không thấy buồn nhiều.
Lũ bạn tế nhị nháy mắt nhìn nhau, im lặng.
Rồi Núi cũng xuất hiện giữa những tràng pháo tay không dứt, anh nhìn xuống như cố tìm người thân, nói vài lời cám ơn, rồi hát:
“ Gọi nắng, cho cơn mơ chiều…”
Anh hát say sưa, cô nghe mà bối rối quá, nói với nhỏ bạn:
“ Anh gầy đi nhiều quá, không biết anh sống thế nào?”
Nhỏ bạn thì thầm:
“Nghe đâu vẫn còn độc thân!”
“Thật sao, còn cô người mẫu, á hậu gì đó?”
“Không thành, người ta bỏ đi lấy chồng rồi, tại Núi của mầy cả, ai mà có thể chờ đợi được chứ!”
Cô nghe xót xa, sao lại thế, có phải vì em không? Chắc em đã làm khổ anh rồi!
Làm sao em có thể yên lòng khi hai năm qua anh vẫn một mình! Hay là quyết định xa anh ngày đó là một sai lầm! Em phải làm sao đây? Ngày hôm qua đâu rồi?
Cô chìm vào vô vàn câu hỏi, không còn nghe thấy gì hết, Núi hát những bài gì cô cũng không biết nữa…..cho tới khi tiếng vỗ tay vang lên, Núi của cô cúi chào, cám ơn, bước vào trong, cô mới sực tỉnh!
Quân nhìn thấy hết, hiểu hết, mặc dù cậu có vẻ như ruột để ngoài da, cậu đi đâu đó, ít phút sau quay về, nói với đám bạn:
“Đi uống nước thôi!”
Rồi quay sang cô:
“Bà sao vậy, không được khỏe à?.”
Nói xong dìu cô đứng lên. Cô nghĩ:
“ May cho cô, lúc nầy còn có lũ bạn, nếu không, chắc là cô đơn lắm!”
Nhỏ Hiền thì thầm:
“Ngày mầy đi lấy chồng, thằng Quân buồn lắm đó, tao tưởng nó không thể vượt qua được!”
Cô ngạc nhiên:
“Tao đâu có biết, có nghe nói gì đâu!”
“Ừ, thì tình câm mà”.
Cô lại một phen ngạc nhiên:
“Trời, thời buổi nầy mà còn tình câm!”
Rồi cả hai cười phá lên, đám bạn không hiểu gì, thấy cô vui cũng cười theo.
Cả bọn kéo đến một quán nhỏ, dễ thương, chủ nhân là một ca sĩ thất tình, về mở quán này. Cô và đám bạn vẫn lui tới đây khi buồn, nghe nhạc nhẹ, những bài mà Núi hay hát. Thế đấy, “Tình nhỏ làm sao quên!”
Núi đã chờ sẵn tự bao giờ, đôi mắt anh thật buồn, nỗi buồn không sao tả được!
“Em sống ra sao, có hạnh phúc không?”
Cô chớp mắt, biết nói sao, với cô hạnh phúc cũng thật xa vời, như hái sao trên trời vậy!
Sóc Tím. 
(24/06/2011.)