Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010

Kỳ ơi!




Kỳ ơi!
 
Gâu gâu, gâu gâu…Tiếng con Mini sủa vang lẩn trong tiếng gọi: Kỳ ơi!
Ai vậy cà, sao lại là Kỳ ơi, gọi tôi đó sao? Tôi bước ra nhìn, vừa bắt gặp nụ cười của cậu ấy, à thì ra là…  - Ồ, chào cư dân mạng, sao hôm nay rồng đến nhà tôm thế?
- Không dám đâu, hổng biết ai là tôm đây, đi ngang qua ghé thăm xem…Kỳ sống ra sao, cũng hơi tò mò muốn biết mặt Bá Nha ấy mà!
- Hì, về rồi, của người ta chứ có phải là gì gì…của tôi đâu, đúng là lắm chuyện!
- Sao với người ta chị xưng là Kỳ nghe ngọt xớt hà, còn với mình, mình cũng là bạn vậy, sao chị cứ xưng "tôi"? nghe xa lạ quá đi mất, như vậy đâu có công bằng! Hay là chị ghét mình, phải không?
- Đừng nghĩ thế buồn chết, mình là bạn bè lâu năm, hiểu nhau quá nhiều, không biết tính tôi sao, vậy mà nói rất quan tâm tới tôi, thấy không, nếu tôi là người nhẹ dạ, cả tin… chắc là tôi …yêu ông mất rồi, nói cho nghe nè: chuyện viết như thế, chứ ngoài đời cũng như tôi với ông mà thôi, mình lớn như vầy mà xưng hô: " Để Mai nói cho đằng ấy nghe…" chắc là các em tôi chúng cười chết, làm sao chịu nổi, chui xuống đất mà trốn luôn ấy!
-Tại tôi thấy ganh tị, ai đời người mới quen, thích nghe người ta đàn hát thôi, mà Nha nầy, Nha nọ, rồi nào là Kỳ nói cho Nha nghe, nào là chỉ là Tử Kỳ của Nha! Tức chết đi mất, ai mà biết, chỉ là Tử Kỳ của Nha hay còn là… gì gì nữa? Nghe chướng tai quá đi thôi, ngủ không được luôn, chờ đến gặp coi sự thể thế nào! Nếu là có tình ý gì, tôi là bạn thân phải được biết trước chứ!
- Thôi mà, cho tôi xin lỗi, giận gì giận dữ thế, đúng, ông là bạn, nếu có gì, tôi đã gọi cho ông biết trước, để ông còn xem "giò, cẳng" người ta ra sao chứ! Ai đời lại qua mặt bạn thân một cái vù vậy, coi sao được!
- Ờ, nói thì nhớ nhé, có gì nói cho tôi nghe trước, để tôi còn xem mà góp ý, à mà, tôi đăng ký trước rồi đó nhe, nếu chị muốn đi bước nữa, phải gọi cho tôi trước chứ!
- Nè, ông đừng có mà mơ! Tôi không đi nữa đâu, tự do muôn năm, không tự lấy dây buộc người đâu!
- Thật chứ, sao tôi không thể tin được, nhìn chị cười kìa, ánh mắt đó, nụ cười đó, không thể sống khép kín như nữ tu được!
- Thì tôi có nói tôi là nữ tu đâu! Chỉ là, xin lỗi nhé, tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ tìm được người yêu tôi như anh ấy!
- Đừng nói như thế, ngày tháng vẫn cứ trôi, và chúng ta vẫn tiếp tục sống, nếu lúc nào thấy cô đơn hãy tìm đến bạn bè, như tôi đây, xin sẵn sàng chia sẻ.
- Xin cám ơn, tôi sẽ nhớ điều đó. Hôm qua đọc " Một thời để yêu." nhớ anh ấy quá, ông biết không, chỉ có hai người là tôi hay xưng tên khi nói chuyện, một là người ấy của tôi, hai là…
- Ai thế? Ai mà được chị xưng tên chắc là phải thân thiết lắm, sao tôi không biết vậy cà!
- Từ từ, làm gì nóng vội vậy, để tôi nói cho nghe, đó là một người bạn thời thanh mai trúc mã!
- Quân phải không? Tôi biết mà…
- Ông có thôi đi không, Quân là nhân vật trong truyện ngắn của tôi, làm gì có thật!
- Vậy là ai chứ, nói đi…
- Một người bạn học của tôi, anh ấy là bác sĩ, làm việc ở một bệnh viện cấp cứu, được chưa, có chuyện gì anh gọi cho tôi nhé, ảnh nhiệt tình lắm!
- Trời ạ, chị lại trù ẻo tôi nữa rồi!
- Không đâu, tôi nói thật đấy, bạn bè giúp nhau là chuyện thường mà.
- Tôi hỏi có hơi tò mò nhé, anh bạn bác sĩ đó mà, có phải là người yêu cũ của chị không?
- Ừ…phải, mà anh hỏi làm gì, để cho người ta giữ một chút riêng tư chứ, nói ra hết thì còn gì hay nữa! Đó là mối tình đầu của tôi, tôi đã lặng lẽ rời xa anh ấy vì một lý do riêng… tôi tự nghĩ ra và giận anh ấy thôi. Bây giờ nghĩ lại, mình đúng là con nít, vậy mà cũng bày đặt yêu!
- Vậy khi chị lấy chồng anh ấy có khổ không?
- Đâu phải một mình anh ấy khổ, tôi cũng rất khổ tâm khi biết anh ấy chưa quên được mình và…
- Và còn gì nữa nói hết đi.
-Ừ, lỡ nói rồi, còn giấu đi phần nào cũng cảm thấy khó chịu, người ấy của tôi không biết chuyện nầy đâu, còn một người khổ nữa, một anh bạn cùng lớp của tôi, đẹp trai, năng nổ, và nhiều bạn gái thích. Tụi bạn nghịch ngợm của tôi nói nếu tôi "cưa" được chàng, chúng sẽ tôn tôi làm sư phụ. Tuổi trẻ háo thắng, tôi cứ nhìn anh ấy bằng đôi mắt đắm đuối, nai con, rồi quay đi như e thẹn lắm vậy, được một ít lâu thì anh chàng "đổ" thật, khi đó thì tôi đã có người ấy của tôi rồi…Chuyện nầy quả thật tôi vô cùng ân hận, muốn xin lỗi anh ấy mà không có dịp…Nhiều năm sau gặp lại, cũng rất tình cờ, khi tôi đi siêu âm, thấy tên bác sĩ, ráng lén nhìn coi phải không, đúng thật, anh biết tôi làm sao không, …tôi trốn, vì tôi không thể nhìn anh ấy mà quên được lỗi của mình.Thế đấy, tình yêu đâu có thể đem ra đùa cợt được, đến tận bây giờ nghĩ tới còn buồn, nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ tôi bị trừng phạt, nên người ấy của tôi mới sớm ra đi!
- Thôi, thôi làm ơn đừng có khóc, tôi sợ nước mắt lắm, đi một vòng nhé, gió mát... sẽ làm dịu nỗi đau!
- Nầy, anh bạn thân ơi, đừng có mà thừa nước đục thả câu nhé, tôi đã qua tuổi ngây thơ rồi!
- Hì, hì.
Trương Mỹ Tâm
(21/08/ 2010)

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Nhật ký tháng tám.




Nhật ký tháng tám.

Nhật ký ơi,
Tôi nhớ người ấy quá, thấy cô đơn quá, không dễ dàng quên một người có bao nhiêu năm gắn bó! Bạn có hiểu cho tôi không, tôi buồn hoài có làm bạn khó chịu không, tôi sẽ cố quên, hi vọng thời gian sẽ xoá đi niềm đau, rồi tôi cũng sẽ quên thôi, phải thế không? Bảy tháng trôi qua tôi đã quen cô đơn, quen ngồi một mình, quen ngủ một mình và khóc một mình, nhất là khi đêm về, không gian tĩnh lặng, tôi suy nghĩ, nhớ và khóc…không ai thấy, không ai biết, để khỏi lo lắng, bất an về tôi!
Sao người ấy lại xa bỏ tôi? Anh đã hết nợ nần với tôi rồi sao? Tôi muốn anh nợ tôi hoài hay tôi phải nợ anh hoài cũng được. Đừng nói: " chẳng nợ gì nhau" nghe buồn lắm, tôi muốn được nợ anh, chỉ anh mà thôi, vì tôi và anh quá hiểu nhau, biết nhau từ chân tơ kẽ tóc, nên dù có ghét giận nhau cũng không thể quay lưng! Anh bỏ đi là trốn nợ hay không muốn đòi món nợ tình? Tôi muốn được trả cơ mà, sao anh không nhận? Ở nơi xa xôi ấy anh có nhớ đến tôi, đến tháng ngày hạnh phúc bên một cô bé quá trẻ con, quá hồn nhiên vô tư không biết ngoài kia là gió giông bão tố, và cơn thịnh nộ của đất trời kia sẵn sàng đổ ập xuống vào một ngày ít ai ngờ nhất! Đó là ngày anh xa tôi, là ngày tôi mất anh vĩnh viễn! Ôi, tôi bất hạnh làm sao
Chiều nay tôi đi lễ một mình, tự dưng thấy buồn, nghĩ đến anh và khóc!
Khi xa anh mới biết, hình như tôi quí mến những người đã từng yêu mến anh! Như vậy cũng có lỗi sao, vô duyên quá phải không? Nhớ anh thật nhiều, tôi cứ tưởng rằng thời gian sẽ phôi pha, không đâu, khi nghĩ tới là tôi còn rơi nước mắt!
Trời thật buồn, mưa rả rích, có một người khóc một người! Bảy tháng qua mà như mới hôm nào, hôm nào tôi khóc trên vai anh! Bây giờ tôi cũng khóc, mà âm thầm cho nước mắt rơi khi không còn ôm ấp mãi trong lòng được nữa! Tôi biết thế nào là cô đơn, khi anh ấy , một người bạn thân duy nhất, người bạn mà tôi có thể nói hết những gì thầm kín nhất, đã bỏ tôi mà đi mãi mãi! Tôi không còn ai, tôi thật sự không còn ai! Mà không, tôi vẫn còn có bạn đó chứ, nếu không tôi biết nói với ai rằng tôi cô đơn nhất! Cám ơn bạn đã hiểu tôi, đã không ghét bỏ tôi, để chốn nhân gian nầy tôi không đơn độc, hãy đồng hành với tôi bạn nhé!
                                         SócTím.
( 17/ 08/ 2010)

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Nhật ký ơi,




Nhật ký ơi,

Mình đã đi qua bao ngày tháng buồn đau, và nỗi cô đơn chất ngất! Thấy mùa xuân qua đi, qua đi trong khoảnh khắc ngậm ngùi! Đã hết rồi niềm vui bên người ấy, và bây giờ chỉ còn lại một tôi!
Tôi  thử sống một lần trong trái tim một người trẻ tuổi, thấy tuổi già đáng sợ thật, dáng vẻ bên ngoài đã không thu hút, mùi hương: không còn thơm mát, cử chỉ: thiếu nhanh nhẹn, tư tưởng: cũ rích, phản ứng: chậm, không còn linh hoạt. Tóm lại: hình như tất cả đã trả lại thời gian! Chợt buồn, biết sao, đó là định luật của cuộc sống! Không loại trừ một ai, dù quyền lực tối thượng như vua chúa, hay thứ dân bần cùng!
Hồi anh còn sống, có bao giờ mình nghĩ tới điều đó đâu, với anh, mình luôn là một cô bé, thích được chìu chuộng, không cần biết ngoài kia người ta sống ra sao, chỉ nghêu ngao ca hát và sẵn sàng hờn giận nếu bị chối từ,mà những yêu cầu nhiều khi vô lý trẻ con không chịu được!
Thế mà mình đã sống vui như vậy, và anh, anh phải chịu đựng như thế hằng bao năm tháng qua! Hỏi anh có hạnh phúc không? Có chứ, anh đã mỉm cười, mãn nguyện và còn nói với em mình:" Việc anh làm đúng nhất là cưới chị em!" Anh ơi, em sẽ cố sống, anh hãy giúp em vượt qua, dù ở cõi vô cùng, anh chắc không vừa ý với cách sống của em, cách nghĩ của em!
Anh biết không, khi viết những dòng chữ nầy em đã khóc, nước mắt buồn đau và ân hận vì cảm giác chưa sống hết mình với anh, làm sao em biết trước, vẫn vô tư, hồn nhiên nào hay bão tố đã chờ chực quanh đây? Cuộc sống thật nghiệt ngã, cho em có anh, rồi lại mang anh đi mất, bỏ em lại bơ vơ với ngày tháng cô đơn!
Trước đây, nhà tôi nuôi một con mèo mẹ và đàn con của nó, bà tôi cho đi hết chỉ để lại một con sống với mẹ. mèo con lớn lên hạnh phúc bên mẹ. Một ngày kia mèo mẹ đi mất, nó tìm kiếm, kêu la cả ngày đêm, tôi nghĩ nó bất hạnh nhất, vì nó đã từng được yêu thương nhất! 
Và tôi bây giờ cũng thế, tôi bất hạnh nhất vì tôi đã từng được yêu thương nhất!
                                             Sóc Tím.
 

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Hoa ti gôn.





Hoa ti gôn.
 
 
Em gái nói:
-Hoa thiên lý nhé, vừa đẹp vừa thơm!
- Không , chị thích hoa Ti gôn, đẹp, sang và…rất thơ.
- Buồn lắm, như trái tim tan vỡ!
- Không sao, chị yêu loài hoa đó…
Cô em ngẩn ngơ nhìn, loài hoa huyền thoại đây sao? Cả chùm dây leo xanh yếu đuối, không thấy hoa đâu, những dây hoa thời thơ dại cài lên tóc chơi trò cô dâu chú rể! Mẹ nói có cả chuyện tình buồn mà cô TTKH viết thành một bài thơ hay nhất:
- " Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ,
     Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi."
Cô an ủi
- Không sao đâu, ráng tưới nước cho nó, một thời gian ngắn thôi, em sẽ thấy nó đẹp như thế nào!
Rồi cô hát nho nhỏ:
- " Ngày ấy giữa nắng hoàng hôn rơi, chờ đón nhau nghe mang mang niềm vui…" Chợt buồn, hình như lâu lắm rồi, không còn nghe tiếng đàn guitar trong đêm và giọng hát vút cao ấy!  
 
Anh về ở cạnh nhà cô cách đây không lâu, anh có gương mặt xương xương và đôi kính trắng khá dày. Sáng nào chị em cô đi học cũng thấy anh, có lẽ anh học một trường người lớn nào đó, anh chào chị em cô bằng cách gật đầu và mỉm cười, không có ý làm quen, hình như mắc bận học…Cứ thế nhiều tháng trôi qua, đến một đêm mùa hè, cô nghe tiếng đàn bên sân hàng xóm! Rón rén bước ra sân, cô thấy anh ngồi hát một mình, níu tay em gái, cô nói nhỏ:
- Nhìn kìa, lãng tử với cây đàn…
Đêm đêm anh vẫn hát, và chị em cô cứ lắng nghe, lâu ngày thành quen, lúc không nghe tiếng đàn thấy buồn, nhớ, như thiếu vắng một cái gì thân thương lắm! Trái tim thiếu nữ như đã yêu! Cô cũng không biết nữa, chỉ những xao xuyến bâng khuâng, cô gạt đi, mình đâu biết gì về người ấy…
Nhỏ em nói:
- Anh ấy học ở nhạc viện, hay đàn ở những tụ điểm để kiếm thêm, có lẽ thích tự lập.
- Ê, sao mày biết, lấy thông tin ở đâu vậy?
- Nghe cô anh ấy nói với mẹ mình, ờ mà sao chị để ý vậy, thích người ta rồi phải không? Nhỏ em lém lỉnh nói. Cô hơi quê, vừa buồn cười, sao nó nói trúng tim đen mình vậy…
Một buổi chiều, anh chờ trước cổng:
- Mời hai cô đi ăn kem nhé, tôi mới lãnh lương!
Nhỏ em nháy mắt:
- Chị đi đi, em mắc học bài.
Ghét ghê đi, hôm nay sao nó siêng đột xuất vậy, chắc nó cố tình kiếm chuyện đây. Đi một mình ngại quá!
Quán kem dễ thương như tên của nó, sân rộng trồng nhiều hoa và cây kiểng, có một giàn tigôn tim tím trông ấn tượng nhất, cô nghĩ, có lẽ mình thích thơ TTKH nên cũng thích hoa!
Ngồi bên anh không biết nói gì, món kem trắng phủ một lớp cốc tai nhiều màu bắt đầu tan. Anh nói:
- Ăn đi cô bé, tan hết rồi kìa, lần sau thi đua nhé, ai ăn nhanh kem không kịp tan thì thắng cuộc! Cô cười, mình thi với nhỏ em lần nào cũng thua, không thi với anh đâu!
Sau lần hẹn đó, cô bận rộn vào việc học, rồi qua các kỳ thi, đến không còn thời gian nghĩ và nhớ điều gì. Một đôi lần chị em cô nghe tiếng đàn trong đêm, êm đềm và buồn bã, có một chút gì thương nhớ, rồi cũng dần dần quên đi!
Lâu rồi không còn gặp anh chàng lãng tử nữa!
Cô nhỏ nói:
- Nghe đâu anh ấy đã đi xa, chỉ còn người cô vẫn ra vào mỗi sáng, trông buồn lắm!
Hôm nay, ngồi một mình, dây ti gôn bắt đầu ra hoa, những trái tim trắng bé xíu, trông xinh xắn và đáng yêu! Ai bảo tigôn là loài hoa tim vỡ! Không, hoa như vô số ngôi sao nhỏ lấp lánh trên nền trời xanh, đẹp và lãng mạn vô cùng!

Trương Mỹ Tâm.
(11/08/2010)

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Trái tim.




Trái tim.

Chuyện kể rằng: Ngày xưa, xa lắm rồi, ở một vùng rừng núi hoang sơ, có một chàng dũng sĩ. Chàng có tấm lòng nhân hậu và tình yêu bao la với mọi người, và cả những con vật nhỏ bé nữa. Ngày ngày lên rừng đốn củi, chàng hái trái chín ngon về cho những người già yếu và những đứa trẻ con, chàng làm tất cả những gì có thể để giúp đ mọi người. Người ta nói rằng chàng có một trái tim lớn!
Người yêu của chàng là một sơn nữ, nàng đẹp tươi như một cánh lan rừng, dịu dàng, đầm thắm!
Nàng yêu chàng tha thiết nên luôn lo sợ, nàng sợ rằng trái tim lớn của chàng một ngày kia sẽ yêu thương những cô gái khác. Một đêm điên dại, nàng đập vỡ trái tim chàng trai! Chàng chết đi, máu cùng những mnh vụn trái tim trôi theo dòng suối đi khắp núi rừng, đi xuống thảo nguyên, làng mạc…từ đó người ta biết thương yêu nhau hơn!
Tôi cũng có một người yêu thương tôi nhất trên đời, anh có trái tim nhân hậu và còn tốt bụng nữa!
Dù trái tim anh không đủ lớn để yêu thương hết cả mọi người, nhưng anh anh không hề ghét bỏ một ai.
Tôi yêu quí anh bằng tất cả những gì tôi có trên đời nầy! Không ích kỷ như cô gái kia, tôi trân trọng và gìn giữ trái tim anh như gìn giữ hơi thở cũa mình!
Một ngày kia trái tim anh không đập nữa, mặc cho tôi khóc lóc, kêu xin, và cầu khẩn những đấng quyền năng trên cao kia, anh rời xa tôi vĩnh viễn!
Tôi oán giận cuộc đời đã cho tôi có anh, rồi lại cướp mất anh trong tay tôi, tôi có tội gì cơ chứ!
Tôi vẫn sống như lòng anh mong muốn, nhưng trong suốt cuộc đời nầy có lẽ tôi không bao yêu và được yêu như thế nữa!

Trương Mỹ Tâm
(02/08/2010)

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Trò chơi.




Trò chơi.

" Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều".
Trò chơi ngày đó,
Đối đáp ca dao,
Anh biết thật nhiều,
Em thua giận dỗi!
Lặng yên không nói,
Bối rối hồi lâu,
Mới nói được câu:
- Cho anh xin lỗi!
Em cười e thẹn:
- Anh có lỗi chi,
Tại em ăn gian,
Thôi ta hoà nhé!
Thế là vui vẻ,
Quên hết lo âu,
Bài vchưa xong,
Ngày mai đến lớp!
Trò chơi trẻ con,
Một chút hồn nhiên,
Một chút ngây thơ,
Đi vào kỷ niệm.
Bây giờ trở lại,
Chốn cũ ngày xưa,
Nhìn bao em nhỏ,
Đùa nghịch vô tư,
Nhớ ta bé dại!
Bao giờ tìm được,
Ngày ấy người ơi,
Ôi thời gian,
Đã cuốn trôi đi,
Dấu yêu thư ấy!

Trương Mỹ Tâm.
    (06/2010)

Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

CA DAO NGÀY ĐÓ.




CA DAO NGÀY ĐÓ.

" Ai đi đường ấy hôm nay,
Ngựa hồng ai cưỡi, dù tay ai cầm?
Từ ngày vắng bóng tri âm,
Em thơ nhỏ lệ khóc thầm từng đêm!"
Em làm sao biết?
Cô gái ca dao,
Của ngày xa xưa,
Như em thơ dại!
Xa người từ ấy,
Ai đã mang đi,
Chút nắng thơ ngây,
Chút hồng cuộc sống!
Anh ơi có biết,
Mặt trời đi đâu?
Mà ở quanh đây,
Dường như tăm tối!
Bây giờ trở lại,
Chỉ mình em thôi,
Tìm lại ngày thơ,
Một lớp bụi mờ,
Ph lên nỗi nhớ!
              Sóc Tím.
            (06/ 2010)