Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Một chút riêng tư.




Một chút riêng tư.

(Mời bạn bước vào cõi riêng của tôi, có một chút buồn, nếu bạn có trái tim yếu đuối, xin vui lòng đừng đọc- Sóc Tím.)

Khi người ta yêu, người ta quên bản thân mình để sống vì người mình yêu!
Thuở ấy, có thể tôi đã bỏ hết các thú vui, những đam mê công việc, những cuốn hút về những nơi xa xôi với bạn bè, quên những khám phá thiên nhiên kỳ thú…chỉ để sống hồn nhiên, vui tươi bên người ấy! Tôi nghĩ rằng có tình yêu là có tất cả, và tôi đã đạt được điều đó! Những năm tháng bên anh, dù anh không cho tôi cuộc sống giàu sang nhung lụa, nhưng tôi có thể ngẩng cao đầu vì tôi được yêu quí, cưng chìu, còn có cả sự trân trọng mà cả hai người dành cho nhau! Không dễ dàng tìm được điều đó trong tình yêu vì con người hay nhàm chán với những gì quá gần gủi, quen thuộc, với anh, với tôi mỗi ngày là những khám phá mới về nhau, cho tới lúc sắp xa nhau, anh còn cho tôi những bất ngờ lý thú về những ý tưởng thầm kín nhất! Tôi nghĩ mình thật diễm phúc… Cho đến khi tôi thực sự mất anh thì tất cả đều sụp đổ!
Có bao giờ bạn có cảm giác mình đang đứng trên một tảng băng mà chung quanh dần dần tan chảy! Lạnh lẽo, cô đơn và sợ hãi, tôi không còn cảm thấy mình đang sống nữa, nhưng tôi vẫn thở và sự sống quanh tôi vẫn tiếp diễn! Tôi không thể bỏ đi hay huỷ diệt chính mình, vì tôi không thể làm tổn thương những người thân yêu của mình thêm nữa, anh ra đi, nỗi đau đó quá lớn lao rồi, không ai còn có thể chịu thêm điều gì, hay sự mất mát nào nữa!
Những ngày sau đó, tôi hoang mang cùng cực, tôi buồn bã lo âu, như một người sắp chết đuối mà không muốn vịn phao tiếp cứu, trong tôi ý nghĩ sẽ chết dần theo anh ấy, chết theo tình yêu của đời mình. Rồi tôi nhớ lại ánh mắt của anh ấy trong những ngày cuối cùng, vẫn còn mãi theo tôi, tôi phải sống, dù cuộc sống này khắc nghiệt thế nào, dù những người thân yêu có lúc làm tôi thất vọng, chán nản, nhưng tôi sẽ sống vì anh, vì những gì tốt đẹp nhất vẫn mãi còn trong ký ức! Xin cám ơn anh vì những ngày tháng đã qua!
Bây giờ, tôi muốn quên hết, không phải quên anh, mà quên đi, hay dẹp sang một bên những nỗi khổ niềm đau, nỗi cô đơn  ngút ngàn có lúc làm tôi hoảng loạn, chới với, một đôi lần tôi nghĩ chỉ cần ai đó đưa ra một bàn tay, một ánh nhìn ấm áp có thể làm dịu đi cơn đau từ tận sâu thẳm trái tim tôi! Nhưng không có ai hết, hình như người thân, bạn bè đã quên tôi rồi, không ai nhớ rằng tôi còn hiện diện trên cõi sống này! Như vậy cũng hay, để cho tôi thấy rằng tôi phải tự cứu lấy mình, nếu muốn giữ lấy hình tượng tình yêu của anh trên cuộc đời này, chắc không ai hiểu tôi muốn nói gì, xin đừng thắc mắc, tôi chỉ muốn mỗi một anh ấy hiểu thôi, người ở cõi trên ơi!
Những người thân của tôi giờ ít hiểu tôi hơn, như con gái tôi vẫn nghĩ tôi thích điệu Tango, hay những âm điệu nhẹ nhàng hơi chút buồn như từ lâu tôi vẫn thích, với tôi bây giờ thì Rock and Roll thật thú vị và các bạn trẻ nước ngoài trình diễn thật hay! Quay đi 180 độ phải không, không phải thế nhưng nghe nhạc và hát sẽ làm dịu đi cơn khát của tâm hồn, làm cho con người ta cảm thấy muốn sống và cuộc đời còn đáng sống! Một thứ nước quý hiếm tưới lên tâm hồn tôi đã từ lâu cằn cỗi khô khan! Tôi tìm đến âm nhạc mặc dù tôi rất kém, nhưng khi dạo đàn dù nghe rất tệ, rất dở vẫn thấy mình có thể quên được thực tại không vui! Tôi chỉ giỏi hơn những người mới biết nhạc nhưng vẫn thú vị đấy chứ còn hơn không biết làm gì, ngày ngày chui vào xó bếp như một cô mèo ngu ngơ! Tôi không muốn làm cô mèo ngu ngơ đâu, làm cánh chim cô đơn cũng đáng, đất trời kia vẫn bao la cơ mà, tôi muốn tự do và khao khát tự do, như khi vùng vẫy dưới nước, có hơi sợ đấy chứ, nhưng tôi như trút bỏ được ưu phiền! Tôi muốn viết thật nhiều, viết những điều mình nói ra thì khó, mà cũng khó tìm người có thể lắng nghe, tôi muốn được chia sẻ, dù biết ít người chịu đọc, bây giờ người ta chỉ thích đọc những đoạn viết ngắn, một ít thông tin hay thư giãn gì đó, mặc kệ, tôi vẫn cứ viết, biết đâu một ngày nào đó tôi tìm được một người đồng cảm với tôi, một người bạn, chắc cũng thú vị đấy chứ! Cám ơn blog, cám ơn cả máy tính thân yêu, giúp tôi dễ viết dễ xoá, nên sự viết lách để thư giãn thú vị hơn nhiều.
Chắc các bà nội trợ không thích tôi đâu, nhưng các vị thử sống một ngày như tôi, làm việc một ngày như tôi, (tức là không phải làm gì cả, chỉ đi shopping, dạo chơi, ca hát, tìm đến bạn bè để tán gẫu...) coi như để xả stress, sẽ thấy cuộc sống đáng yêu làm sao!  
Sóc Tím.(14/09/2010)

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Tản mạn "Yêu".




Tản mạn "Yêu".
 
                                Cho tôi gởi lời xin lỗi đến Nhạc sĩ bậc thầy Phạm Duy và  Ca sĩ Duy Quang.
Sóc Tím.
 
Tình yêu là thứ quí giá nhất mà thượng đế dành tặng cho con người! Khi trái tim ta rung lên hoà nhịp cùng với một người khác, hay khi ta quên mình để sống vì người ta, có thể gọi đó là yêu! Tình yêu của mỗi con người có cách thể hiện khác nhau, có khi êm đềm như dòng suối mát, cũng có lúc dữ dội như bão táp cuồng phong!
Tôi chưa đủ khả năng để định nghĩa yêu là như thế nào? Ở đây tôi muốn mạn đàm về cách yêu của hai người đàn ông qua hai bản nhạc: Tình hờ và Kiếp đam mê, chỉ là cách nghĩ riêng thôi, tôi xin mời các vị cùng góp ý nhé!
- "Tôi đang lừa dối em, mà sao em không biết?" (Tình hờ, NS Phạm Duy.) Người đàn ông biết cô gái rất yêu mình, chắc anh ta cũng hơi ái ngại vì mình không yêu người ta, chỉ là đùa vui thôi, mà cũng không thể nói được thành lời vì nhiều nguyên nhân, trong đó tính chiếm hửu là cao nhất! (Sợ khi nói ra thì mất hết…)Tôi nghĩ anh ấy có thể đã có người yêu rồi, còn muốn có thêm, hay yêu một ai đó mà không được đáp lại, thế nên đi yêu một người quá yêu mình, (hay chỉ là lừa gạt một người quá yêu mình?) Chỉ là để xoa dịu trái tim đau, hay tự lừa dối mình, còn có thể là để tin rằng mình là người tài năng, đẹp trai, hào hoa…Có người còn rất hãnh diện khoe rằng mình có bao cô theo đuổi, xem như đó là chiến tích để khẳng định bản lĩnh đàn ông của mình.
Tôi muốn nói đến cô gái, cô có hạnh phúc không? Tôi cho rằng có, cô rất hạnh phúc khi được yêu vì cô đâu biết rằng người ta đang lừa dối mình, cô vẫn sống an lành với tình yêu như một đứa bé con được dỗ dành trong vòng nôi êm ái, hãy để cô âý được ngủ yên trong niềm hạnh phúc đó!
Còn người con trai dối gian này, anh ta có hạnh phúc không? Nếu anh là người có một trái tim biết suy nghĩ, anh sẽ bị dằn vặt, đau khổ, vì người ta quá tin yêu mình, mà mình thì như thế đó! Anh ta đã đùa cợt với tình yêu, và anh sẽ trả giá cho sự việc đó trong suốt cuộc đời mình!
(Tôi có quá khắt khe không các bạn? Hay tại vì tôi thích tính chân thật: "Yêu thì nói là yêu, không yêu thì nói là không!" Có thể người ta cũng muốn như vậy nhưng vì một lý do nào đó, người ta không thể nói ra được! Khó nghĩ quá  làm sao đây, xin giúp tôi với!)
- "Tôi xin người, người cứ gian dối, khi tôi hỏi người có yêu tôi, may ra còn đươc chút tình vui…"(Kiếp đam mê, NS Duy Quang.) Biết người ta không yêu mình, nhưng mình vẫn yêu say đắm, cuồng dại… yêu thật thà, không tính toán hay đòi hỏi cao xa, không buộc người ta phải vứt bỏ hết mọi thứ để yêu mình, chỉ vờ yêu mình một chút thôi là hạnh phúc lắm rồi! Đó là một góc đẹp nhất của tình yêu, và trong cuộc sống này, có những chuyện tình như thế đó!
- "Tôi xin người, cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi." Được sống bên cạnh người mình yêu thương, ngày ngày được nhìn thấy mặt người, hạnh phúc đó lớn lao lắm, không phải ai cũng tìm thấy được! Tôi nghĩ chắc là vì người ta không được sống trọn vẹn cho tình yêu đó, nên người ta vẫn mãi khát khao! Những gì không nằm trong tầm tay mình, (hay cả những gì mình đã đánh mất!) đều là thứ quí giá nhất mà trong suốt cuộc đời này mình mong có được! Đó là một tính cách làm nên con người của mỗi chúng ta!
Tôi biết có một đôi yêu nhau, vì nhiều nguyên nhân không thể đến được với nhau, rồi cả hai đều có cuộc sống riêng của mình, nhưng trong suốt cả đời họ vẫn dõi mắt theo nhau! Nhạc sĩ quá cố Trịnh Công Sơn đã viết: "Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau!"(Hạ trắng).
Vậy trong hai người đàn ông đó ai hạnh phúc hơn? Theo ý tôi, người thứ hai (Kiếp đam mê.) là người hạnh phúc, dù là hạnh phúc trong đắng cay, nhưng vẫn có một chút dễ thương, và vẫn đáng trân trọng! Rồi mưa dầm thấm lâu chăng, biết đâu đến một ngày nào đó người ta hiểu được và quay về yêu thương anh ấy! (Tôi mong rằng như thế đó!)
Còn người thứ nhất (Tình hờ.) một ngày kia người ta biết được, sẽ khổ đau, oán giận,… liệu mình có thể sống yên vui được không hay phải ân hận cả đời! (Tôi cũng không biết nữa!)Chỉ khi anh ấy có một trái tim "chai đá" thì chuyện lừa dối ai cũng là bình thường thôi, phải thế không các bạn?
( Bác Phạm Duy ơi, chúng tôi nói với nhau rằng, phải chăng: "Đời cha ăn mặn nên đời con khát nước!".Chỉ là mạn đàm cho vui thôi, Bác đừng giận nhé!)
Sóc Tím.
  (07/09/2010)

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Thư giãn(2)





Thư giãn(2)
( Sưu tầm)
( Sóc Tím mời các bạn cùng cười thật thoải mái nhé!)
               1/  Công ty tổ chức họp Công đoàn để kiểm điểm một đôi yêu nhau, cô nàng lỡ dại để dính bầu! Vì là việc khá tế nhị nên người ta tách riêng cô gái để nói chuyện cho kín đáo.
Bà thư ký công đoàn nói:
                - Sao em dại vậy, con gái gì mà không biết giữ thân, lỡ nó không chịu cưới em có phải dang dở cả đời không? Bây giờ em tính  sao đây, thật là khổ!
Cô gái thút thít khóc, rồi nghẹn ngào nói:
                - Em đâu ngờ sự thể lại như vầy, em nghĩ cái ấy là của em, em muốn cho ai thì em cho. Em đâu có biết công đoàn cũng quản lý cái ấy của em.
                2/  Ông thánh Phêrô đang đứng trước cổng thiên đường, vì càng ngày luật lệ càng khắc khe nên ít người được lên đây. (Cũng có thể vì người tốt càng ngày càng hiếm hoi!) Vì thế nên thiên đường vắng ngắt, buồn hiu!
                Ơ kìa, có một tên thanh niên cứ nhào vô cửa rồi lại nhảy ra, năm lần bảy lựơt như vậy! Thánh Phêrô bực mình quá rình bắt cho được đem về hỏi cung, ông Thánh hỏi:
                - Nhà ngươi định phá cổng nhà trời hả, sao cứ nhảy vô nhảy ra hoài vậy?
Người thanh niên xanh mặt, run rẫy nói:
                - Dạ, con đâu dám làm vậy, tại ở dưới… người ta đang cấp cứu con!
                3/   - Thưa Cha, đêm qua con mơ thấy con được lên trời!
                - Thật chứ, anh thấy trên đó thế nào?
                - Con leo lên một cái thang cao lắm, người ta cho con một viên phấn để con đánh dấu tội lỗi của mình vào mỗi bậc thang. Con đang đi lên thì gặp một người đang đi xuống, Cha biết đó là ai không?
                - Là ai vậy, có quen với ta không?
                - Là Cha đó, con hỏi: " Cha xuống làm chi?" Cha nói: " Cha xuống xin thêm phấn!"
Sóc Tím.
(05/09/2010)

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Tản mạn buồn.





Tản mạn buồn.
 
Khi nào thấy buồn bã, cô đơn hãy nghĩ tới những ngày vui đã qua, và những con người đáng yêu, hay một gương mặt trẻ thơ hồn nhiên nào đó, bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhàng hơn!
Khi nào bạn quá giận, muốn mắng cho ai đó một trận cho bỏ ghét, hãy dừng lại vài giây, và đi uống một ngụm nước mát, sẽ thấy cơn giận trôi đi phần nào, và nhớ rằng đừng nói gì, dù là lời nhẹ nhàng nhất vì chắc gì người ta có hiểu cho bạn không, hay còn nghĩ là bạn cạnh khoé, mĩa mai gì chăng!
Nếu cần phải nói cho hả giận, hãy tìm một chỗ riêng, phòng riêng chẵng hạn, hãy mở nhạc thật lớn rồi hét lên một mình cho tức tối qua đi! Tôi có một lần đi vào phòng tắm mở nước thật mạnh, hét qua làn nước mát lạnh, và tôi đã cảm thấy được sức mạnh của nước, muộn phiền như trôi đi, và niềm vui như chợt đến!
Bây giờ mỗi khi buồn tủi, tôi hay hát (karaoke ấy mà), có khi hát hằng giờ đồng hồ, nỗi buồn như cất cánh bay đi, dù niềm vui chưa thể quay về! (làm sao có thể quay về được?)
Đôi khi, sự việc không đơn giản như vậy, lúc quá tức giận, không ai kịp thời cho tôi một ly nước, và tôi cũng không thể dằn lòng để đi trốn vào một chỗ riêng mà la hét, lại la hét vào chính tác nhân đã làm cho mình nên nỗi, và nhiều khi là dẩn tới đổ vỡ, tan nát, thật là đáng tiếc! Một ca sĩ đã hát: " Ước gì em đã không lỡ lời…" thế đó, có ai hốt lại được những giọt nước đã đổ đi! Trong trường hợp này, cách đơn giản nhất của tôi là quên đi, nhẹ nhàng quá phải không, nhưng có mấy ai làm được như thế! Một triết gia nói: " Quên là nhớ mãi!..." tôi cũng như vậy đó, người ơi!        
Sóc Tím.

(30/08/2010)

Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010

THƯ GIÃN.





THƯ GIÃN.
Sưu tầm. 

 ( Sóc Tím mời các bạn cùng cười nhé)
              
1/ Hôm nay cô nhỏ rủ đi bơi, ngày chủ nhật thật đông vui! Sau một hồi vùng vẫy dưới nước đã nghe thấm mệt:
- Thôi lên đi, còn kiếm gì bỏ bụng nữa chứ, đói quá rồi!
Chật vật tìm phòng thay đồ, đã kín hết rồi, làm sao đây? Cô nhỏ sáng ý nói:
- Vô phòng tắm huấn luyện viên đi, chắc là còn trống.
Hai chị em tìm được một phòng trống, cùng đi vào, vừa tắm vừa kể đủ thứ chuyện! Thay đồ xong thì cánh cửa cuối phòng bật mở, một cậu trai chạy vụt ra ngoài!
- Chết rồi, sao nảy giờ tụi mình không thấy cánh cửa ấy!...
- Bây giờ còn gì nữa, thấy hết rồi!...

                2/ Chuyện xảy ra buổi chiều ở cầu Sài gòn. Một cô gái khá xinh đang đi bộ, vì cô dễ thương nên nhiều anh cứ quay lại nhìn, đến giữa cầu bất ngờ cô nhảy xuống, mọi người la toáng lên: cứu, cứu! Một người đàn ông lao mình xuống nước, bơi ra và cứu được cô gái!
Khi hoàn hồn nhìn lại mới thấy rõ người ấy là một ông lão! Mọi người xúm xít quanh ông, một nhà báo nói:
- Thưa ông, ông thật là can đảm, nguyên nhân nào khiến ông quên mình để cứu người vậy?
Ông nhìn quanh một lúc rồi nói:
- Tao mà biết được đứa nào xô tao xuống thì tao đập chết!

                  3/ Nhà kia có một đứa bé trai có gương mặt sáng đẹp, thông minh! Cậu bé lên sáu rồi mà chưa nói được tiếng nào!
Một hôm cậu bé kêu lên: - "Ông ơi!", rồi lại tiếp tục im lặng như trước.
Ba hôm sau ông nội cậu lăn đùng ra chết dù trước đó ông vẫn khoẻ mạnh, không thấy dấu hiệu bệnh tật gì!
Ba tháng sau cậu lại mở miệng kêu: -"Ba ơi!", cả nhà lo lắng chuẩn bị hậu sự cho ba cậu bé!
Ba hôm sau ông hàng xóm ngã lăn ra chết…
( Tôi kể chuyện này cho bác sĩ của tôi nghe, ông ấy nói: -" Trời ơi, vậy mà tôi tưởng tôi sắp lăn ra chết!")
Sóc Tím.
                                           (28/ 08/ 2010)

BÁ NHA và LÃO NÔNG





BÁ NHA và LÃO NÔNG
 
            Từ ngày Tử Kỳ ra đi, Bá Nha buồn lắm, ngày ngày đi về chốn cũ, ngồi bên gốc cây xoan xòe bóng mát mà xưa Kỳ vẫn ngồi nghe Nha đàn hát, buông tiếng tơ áo não, buồn tênh! Rồi đưa mắt nhìn xa xa như trông như ngóng, mà bóng Kỳ sao vẫn còn biền biệt nơi nao! Tiếng đàn càng lúc càng buồn tẻ, cô đơn như than như trách người đi xa sao không về lại! Một hôm trong nỗi đau tuyệt vọng, Nha cầm cây đàn giơ cao lên, định ném xuống giòng suối cho trôi đi những muộn phiền. Nhưng kịp dừng lại, vì nghĩ nếu đập vỡ cây đàn thì Nha đâu còn là Bá Nha, và làm sao có được một Tử Kỳ!
Nhiều ngày sau đó, Bá Nha vẫn một mình ngồi lặng lẽ bên gốc cây xoan, nhưng không còn buông tiếng tơ lòng nhớ thương trách móc nữa, mà để cho nỗi buồn gậm nhấm trái tim đau! Vắng tiếng đàn, chim không buồn ca hát, cỏ hoa cũng ủ rũ buồn hiu!
Một buổi sáng tinh mơ, một lão nông trong vùng đi qua, dừng lại hỏi:
- Sao dạo nầy không nghe ông đàn hát nữa, ông bệnh phải không?
Bá Nha mừng thầm, nói với ông lão:
- Tôi nhớ bạn tôi, không có cậu ấy tôi không thiết sống nữa, nói chi là đàn hát, mà tôi hát thì có ai nghe đâu! Sao ông lại hỏi như vậy? ( Trong lòng Nha có tiếng reo, à, cũng còn có người thích nghe mình đàn hát đấy chứ!)
Lão nông vuốt chòm râu bạc, mỉm cười, chậm rãi nói:
- Mấy hôm nay không nghe tiếng đàn của ông, lũ bò nhà tôi bỏ ăn, tôi lo sốt vó đây nè!  
           
Sóc Tím.
                                            ( 28/08/2010)

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Có khi tôi quên!




Có khi tôi quên!

Cô nhỏ rất dịu dàng và xinh tươi dưới mắt mọi người, mái tóc dài và đôi mắt tròn to lúc nào cũng vương một chút nỗi buồn, một chút dè dặt làm cho người khác hơi ngại mỗi khi tiếp xúc! Vì cô yên lặng quá, ít nói quá nên mình cũng không biết cô nghĩ gì, có giận hờn gì mình không! Vì sợ làm tổn thương trái tim nhạy cảm của cô nên mọi người cũng không dám nói chuyện nhiều, vì không biết lúc nào mình vô tình trở nên có lỗi! Cô có một tuổi thơ không êm đềm từ lúc ba mẹ chia tay, lớn dần lên bên cạnh một người mẹ xinh đẹp mà tính tình hơi hời hợt (có lẽ bà làm mẹ khi còn quá trẻ), nên ít quan tâm đến những vui buồn của con gái! Không nên nghĩ một cô bé chỉ cần được lo cho ăn học đầy đủ thôi, là những người làm cha mẹ đã xong bổn phận rồi, và họ có thể yên tâm được. Thật ra còn rất nhiều thứ mà một bé gái, nhất là một bé gái sống nội tâm rất cần! Đó là sự quan tâm của người mẹ, nhưng không phải cái gì cũng dòm ngó con mình, tốt nhất nên thân với con như một người bạn để nó có thể tự ý chia sẻ với mình!
Mình có một tuổi thơ cũng buồn như vậy, khi người cha đi xa, người mẹ vừa nuôi dưởng vừa dạy dỗ con cái như một người cha! Không cô đơn như cô bé, tôi có nhiều anh chị em (nhưng đó là nỗi bất hạnh của tôi đấy!) Vì tôi quá vụng về nên bị trêu chọc cả ngày, anh chị tôi, thậm chí cả các em tôi nữa, họ xem tôi như một con rối để đùa vui, đủ trò, kể cả đặt cho tôi những cái tên vô cùng xấu xí, tôi khóc chán rồi nghĩ ra cách tự bảo vệ mình! Đôi lúc tôi nghĩ phải cố gắng làm vui lòng mẹ tôi, để bà bênh vực cho tôi, nhưng càng lúc càng tuyệt vọng, tôi bị sự ghẻ lạnh ngay chính mẹ ruột của mình! Tôi cũng không biết tại sao, sau này tôi mới nghĩ ra chắc vì mình không phải là một đứa con được mong đợi, ( khi ấy ba mẹ tôi có quá nhiều con gái rồi! họ đâu mong mõi có thêm tôi!)Không được mẹ bênh vực, tôi trở nên khó gần hơn, và sẵn sàng phản ứng dữ dội khi bị trêu ghẹo. Tôi cố học cho thật giỏi để mong mẹ để ý tới mình, nhưng bà có quan tâm đâu, mẹ tôi không coi con gái là con mình, bà chỉ mong anh tôi và em trai tôi thanh đạt thôi! Tôi lại buồn nhiều hơn, và có lúc mong mình "hư" đi cho bà ấy biết, cho bà ấy ân hận! Nhưng bản chất hơi "kiêu" trong tôi không cho phép tôi sống buông thả, và giao du với những người không đáng tin cậy, tôi còn dè dặt với cả bạn bè mình, không chơi với những đứa được ba mẹ cưng chìu! Vì thế số bạn thân của tôi chắc không đếm đủ trên một bàn tay! Đó, nghĩ lại còn giật mình, sao mình có thể sống qua những ngày tháng ấy! Thật là kinh khủng! Tôi đã sống, cũng học hành rất đàng hoàng, và còn làm thơ nữa chứ, trong đó có những vần thơ viết cho mẹ! Một người mẹ rất cưng chìu tôi như trí tưởng tượng của tôi, đến những đứa bạn tôi còn ganh tị vì tôi có người mẹ tuyệt vời như thế! Các bạn đến nhà tôi chơi và nói với mẹ tôi rằng: -" Con ước gì con có được một người mẹ như bác, bạn ấy nói rằng bác như một bà tiên trong cổ tích vậy!" Thế đấy, tôi đã sống hai mặt, điều đó khó chấp nhận được ở một cô bé còn quá trẻ con! Tôi đâu muốn vậy, vì những người sống quanh tôi đã biến tôi thành ra như thế!
Cho đến một ngày, tôi tìm được một nửa của mình, trong lúc tôi cô đơn nhất, tôi không tin anh ấy đâu, trong tôi luôn nghĩ rằng một ngày nào đó anh cũng xa bỏ tôi, không đẹp, không giàu sang thì có hi vọng gì mà mong tìm được hạnh phúc chứ! Tôi sống dè dặt và yêu vừa phải (!), chắc gì người ta thật lòng yêu mình đâu! Nhưng, chử "nhưng" muôn đời vẫn đáng yêu, tôi nghĩ những đấng ở trên cao kia vẫn còn muốn cho tôi sống, và…thánh nhân đãi kẻ khù khờ, tôi có được anh ấy, người đàn ông không đáng tin cậy đó đã cho tôi một đời sống hạnh phúc nhất! Vậy đó, không biết trước điều gì đâu, tôi nghĩ ở trên cao kia, những đấng quyền năng lắm chuyện kia cũng thích đùa lắm chứ!
Ờ, nói lung tung mà tôi quên mất là đang nói với cô bé! Cô bé chắc đã phải chịu bao khổ tâm, bao nhiêu cay đắng vì phải ẩn mình trong nổi đau, và còn phải chịu nhiều dằn vặt, vì nghĩ mình không được yêu thương, vì lý do nào đó cả những người thân của người ấy cũng không yêu mến mình, hay họ chỉ giã vờ yêu mến mình? Không như thế đâu, tại cô bé nhạy cảm quá thôi, không ai ghét bỏ bạn, người ta chỉ dè dặt vì chính bản thân bạn cũng đang dè dặt! Cô bé từ lâu đã thành một người quan trọng nhất của chúng tôi, tôi chắc rằng đôi khi cô bé quên điều đó, cũng như tôi, đôi khi tôi còn quên mất tôi hiện diện trong cuộc sống nầy từ lúc người đó đi xa! Hãy sống thật hồn nhiên, vô tư, đừng cố tỏ ra phải yêu thương ai đó! Khi cần giận hờn hay không thích gì cứ tỏ mình ra, như vậy trong lòng sẽ thấy nhẹ nhàng hơn!
Trời đất kia còn có khi mưa khi nắng, thì con người cũng có lúc vui, lúc buồn, đừng để trong lòng những nặng nề, hãy nói hết ra rồi quên nhé! Vậy đó, bé yêu ơi, bé đừng buồn tủi, chung quanh bé còn biết bao người thân, mà có lẽ bé không biết được! Đừng mãi dè dặt, mãi nghi ngờ rằng người ta không yêu thương quí mến bạn! Hãy cỡi bỏ chiếc áo e dè, nghi kỵ và hoà đồng với mọi người, bé sẽ thấy rằng mình hạnh phúc nhất! Tìm chi xa xôi, sao không đến đây, tôi đang rất cần có bạn! Bé yêu ơi! đừng im lặng nữa, hãy tươi cười, và dang rộng vòng tay thì cuộc đời này sẽ luôn luôn mỉm cười với bạn!
Sóc tím. 
  (26/ 08/ 2010).