Thứ Hai, 2 tháng 4, 2012

Thơ tình tím.





Tháng tư!

                                         Anh có về lại
Qua phố ngày xưa
Chùm hoa biếc trắng
Thơm ngát giữa mùa
Con phố Duy Tân
Mưa lá me xanh
Đường của chúng mình
Giờ xa lạ quá
Mình em lặng lẽ
Trong chiều bơ vơ
Chút nắng ngày xưa
Ấm hồng đôi má
Môi ai chín đỏ
Chờ nụ hôn nồng
Sáo đã qua sông
Sao mình vẫn đợi!
Sóc Tím.
(02/04/2012)

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Thơ tình tím`.



Dấu lặng!




Nhặt chiếc lá vàng rơi
Hỏi nàng thu mấy tuổi
Sao nghe chừng bối rối
Về ôm mối tương tư

Nắng vàng ươm tóc xõa
Bồi hồi nhớ chuyện xưa
Em đi qua lối cũ
Ánh mắt nào đong đưa

Ngồi bên nhau lặng lẽ
Quán chiều nghe bơ vơ
Nói gì đi anh nhé
Chút tình nhỏ ngu ngơ!
Sóc Tím.
(29/03/2012)

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Ký ức tháng ba!






Ký ức tháng ba!






Hoa gạo thắp sáng trên đường con đi
Nhớ đến mẹ oằn vai vất vả
Con không phải qua cầu tre lắt lẻo
Mà bước dài trên muôn giọt mồ hôi!

Thơ ấu như dòng sông êm trôi
Rong rêu nào vương trên mắt mẹ
Ngày sinh nhật không hoa hồng tươi thắm
Chỉ ngoài sân hoa gạo đỏ chúc mừng!

Con lớn khôn theo tháng rộng ngày dài
Me mong mỏi một tương lai tươi sáng
Hạt sương trắng vẫn rơi trên tóc rối


Mỗi ngày qua mẹ còm cỏi hao gầy!

Rồi một ngày con tung cánh bay xa
Hoa gạo vẫn hồng vào tháng ba ký ức
Con nhớ mẹ trong ngày sinh nhật
Bỗng nhìn lên hương khói tỏa trên cao!

Sóc Tím.
(19/03/2012)

Bài đăng lại.





Ký ức tháng ba!


 
Hoa gạo thắp sáng trên đường con đi
Nhớ đến mẹ oằn vai vất vả
Con không phải qua cầu tre lắt lẻo
Mà bước dài trên muôn giọt mồ hôi!

Thơ ấu như dòng sông êm trôi
Rong rêu nào vương trên mắt mẹ
Ngày sinh nhật không hoa hồng tươi thắm
Chỉ ngoài sân hoa gạo đỏ chúc mừng!

Con lớn khôn theo tháng rộng ngày dài
Me mong mỏi một tương lai tươi sáng
Hạt sương trắng vẫn rơi trên tóc rối


Mỗi ngày qua mẹ còm cỏi hao gầy!

Rồi một ngày con tung cánh bay xa
Hoa gạo vẫn hồng vào tháng ba ký ức
Con nhớ mẹ trong ngày sinh nhật
Bỗng nhìn lên hương khói tỏa trên cao!

Sóc Tím.
(19/03/2012

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Nhật ký ơi!




Nhật ký ơi!

Tôi nhớ người ấy quá, thấy cô đơn quá, không dễ dàng quên một người có bao nhiêu năm gắn bó! Bạn có hiểu cho tôi không, tôi buồn hoài có làm bạn khó chịu không, tôi sẽ cố quên, hi vọng thời gian sẽ xoá đi niềm đau, rồi tôi cũng sẽ quên thôi, phải thế không? Hai năm qua tôi đã quen cô đơn, quen ngồi một mình, quen ngủ một mình và khóc một mình, nhất là khi đêm về, không gian tĩnh lặng, tôi suy nghĩ, nhớ và khóc…không ai thấy, không ai biết, để khỏi lo lắng, bất an về tôi!

Sao người ấy lại xa bỏ tôi? Anh đã hết nợ nần với tôi rồi sao? Tôi muốn anh nợ tôi hoài hay tôi phải nợ anh hoài cũng được. Đừng nói: " chẳng nợ gì nhau" nghe buồn lắm, tôi muốn được nợ anh, chỉ anh mà thôi, vì tôi và anh quá hiểu nhau, biết nhau từ chân tơ kẽ tóc, nên dù có ghét giận nhau cũng không thể quay lưng! Anh bỏ đi là trốn nợ hay không muốn đòi món nợ tình? Tôi muốn được trả cơ mà, sao anh không nhận? Ở nơi xa xôi ấy anh có nhớ đến tôi, nhớ đến tháng ngày hạnh phúc bên một cô bé quá trẻ con, quá hồn nhiên vô tư không biết ngoài kia là gió giông bão tố, và cơn thịnh nộ của đất trời kia sẵn sàng đổ ập xuống vào một ngày ít ai ngờ nhất! Đó là ngày anh xa tôi, là ngày tôi mất anh vĩnh viễn! Ôi, tôi bất hạnh làm sao?

Chiều nay tôi đi lễ một mình, tự dưng thấy buồn, nghĩ đến anh và khóc! Nhớ anh thật nhiều, tôi cứ tưởng rằng thời gian sẽ phôi pha, không đâu, khi nghĩ tới là tôi còn rơi nước mắt!

Trời thật buồn, mưa rả rích, có một người khóc một người! Hơn hai năm qua mà như mới hôm nào, hôm nào tôi khóc trên vai anh! Bây giờ tôi cũng khóc, mà âm thầm cho nước mắt rơi khi không còn ôm ấp mãi trong lòng được nữa! Tôi biết thế nào là cô đơn, khi anh, một người bạn thân duy nhất, người bạn mà tôi có thể nói hết những gì thầm kín nhất, đã bỏ tôi mà đi mãi mãi! Tôi không còn ai, tôi thật sự không còn ai! 

Mà không, tôi vẫn còn có bạn đó chứ, nếu không tôi biết nói với ai rằng tôi quá cô đơn! Cám ơn bạn đã hiểu tôi, đã không ghét bỏ tôi, để chốn nhân gian nầy tôi không đơn độc, hãy đồng hành với tôi bạn nhé! 

Sóc Tím.

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Nhật ký tháng ba!



Nhật ký tháng ba!







Tháng ba có ngày sinh nhật của một người, sao mà buồn ghê đi! Hồi đó còn bên nhau anh cũng có tặng hoa hay chúc mừng gì đâu, đôi khi anh bận việc suốt, mình kéo bạn bè đi chơi, cũng thường thôi, có sao đâu! Cũng điệp khúc: “Anh đã dâng tặng em cả cuộc đời này!” nghe quen quá phải không?

Mình chấp nhận điều đó, êm ái và thầm lặng, còn có chút ấm áp trong lòng! Thế sao bây giờ lại tủi thân, lại buồn, cũng bạn bè đó, cũng hoa cũng chúc mừng, mà sao sao ấy, về lại với riêng mình nghe cô đơn trống vắng đến lạ! 

Nhớ những lần hờn giận, đôi khi là lỗi ở mình, mình biết và tìm cách “khóc” để anh ấy hết giận, mà có được đâu, hình như bên anh mình quá an tâm, cảm giác được che chở, yên ổn…

Mình hát vu vơ, hát một mình, như là nói với anh, thì thầm cùng anh những nỗi buồn, cơn vui! Con trai nói: “Một mình mà mẹ cũng hát, chắc là nặng lắm rồi, mẹ nên đi cai nghiện, mà con chắc là bác sĩ chạy rồi…!” “Đâu có, mẹ mới trốn trại về đó chứ!” Rồi hai mẹ con cười vang, con không biết mẹ buồn đâu, mà con đừng biết làm gì, phải lo lắng thêm thôi, mẹ không sao đâu! Điện thoại reo, bạn bè kéo đến là mẹ vui ngay đó mà!

Lâu lắm không đi bơi, không thả nỗi buồn xuống nước, hèn chi cứ ray rứt không yên, chắc sắp xếp lại giờ giấc, nước mát làm lòng con người ta dịu lại, cảm thấy vui tươi hơn!

Trời ạ, bỏ lâu quá không biết có còn bơi được hết hồ không, thôi cứ tập lại từ từ vậy, à hay rủ nhỏ em đi biển: “Nha trang, ngày về, mình tôi trên bãi khuya, bơ vơ hồn tôi khóc…Dã Tràng ơi, sao lấp cho vơi sầu này”( NS Phạm Duy.) Mà ra đó chắc nhớ anh lắm, sao mà chịu nổi, vậy đi đâu bây giờ, “Ở nơi đâu không có anh ấy?” Mà bây giờ nơi nào có anh ấy đâu! Lại lẩm cẩm nữa rồi, tôi ơi! 

“Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên! Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo, con diều rơi cho vực thẳm buồn theo!” ( NS Trịnh Công Sơn.) Bài hát cũng buồn như tâm trạng của tôi vậy đó, anh Sơn ơi!
 
Sóc Tím.

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Chuyện rất ngắn!



Chuyện rất ngắn!





Rảnh không, theo tao đi chơi!
Đi đâu bây giờ?
Lên xe đi rồi sẽ biết!
Trời đã nhá nhem tối, chiếc xe lao vun vút trên con đường khá đẹp, đại lộ Đông Tây đây mà, đi đâu đây, đi ăn…Trời ạ, sao chạy tới đây, gần nhà hết chỗ rồi sao! Xe vòng cua rồi lên cầu Chà Và, tôi hay gọi vui là cầu Chữ Thập vì nó có tới bốn đường lên! Đi ăn mà qua tới Xóm Củi, hết ý! Xe dừng góc đường Tùng Thiện Vương- Vĩnh Nam, tôi nhìn ngơ ngác: Quán mì lề đường! Hiểu ý tôi, nó cười: Ăn đi, ngon lắm! Ừ, khá ngon, gà ta luộc mà da vẫn dòn, khéo, chắc có bí quyết gì đây! Bộ muốn làm đầu bếp hả, thôi cứ ăn đi!
Quay xe về, café nhé, thôi Karaoke’ đi, cả tháng nay tao có hát hỏng gì đâu… Được rồi…Đi tới một quán sân vườn, tôi đổi ý không muốn hát nữa mà ngồi uống café ngoài trời, hưởng chút không khí trong lành!
Ngồi nhắc chuyện xưa, tôi nhớ hồi đi Lê Minh Xuân, nó bị bọn con trai nghịch ngợm nhấn chìm xuồng ở kênh Xáng, suýt chết, không biết sao nó lội được vô bờ! Từ đó nó biết bơi…
Rồi chuyện hai đứa đi tát ao, tôi nắm được cá, khá lớn, cá vùng vẫy, tôi sợ quá buông tay…hôm đó hai đứa về nhà cười đau cả bụng!
Tôi chợt thắc mắc, ủa, mà sao hôm nay tự nhiên rủ tao đi chơi, 8/3 là hôm qua cơ mà!
Hì, mai là sinh nhật tao!
Tôi cười… Ôi quên mất!
Sóc Tím.
(09/03/2012)