Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Thơ tình tím.






Hình như…

Hình như én nhạn lạc bầy
Cố tìm nhau có xum vầy được đâu
Thôi thì ta hãy quên nhau
Giữ trong sâu thẳm phút đầu vấn vương!

Sóc Tím.
(19/06/2013.)

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013

Viết về cha.






Cha ơi!


"Ai cũng viết bài thơ ca tụng Mẹ
Mà quên đi ngọn Núi Thái bên mình
Quên người đã góp phần không nhỏ
Vào tương lai số phận của con mình"
(ST trên internet.)

Vâng, bạn ấy viết đúng tâm trạng của mình!
Cha một đời vất vả lênh đênh
Vai áo rách cho đời con no ấm
Được chìu chuộng con chỉ yêu có mẹ
Không nhớ gì cha năm tháng ngược xuôi
Để giờ đây con khóc ngậm ngùi
Làm cha mẹ mới biết đời cay nghiệt
Nơi xa xôi cha ơi có biết
Con khóc đây giọt nước mắt muộn màng
Nhớ mẹ cha năm tháng yêu thương
Giờ cô độc trên bước đường vô tận!

Sóc Tím.

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Tản mạn tháng 5.





Nhạc sĩ với nhà thơ.


Một bản nhạc thường có vần có điệu như một bài thơ, có phải nhạc sĩ làm thơ trước rồi mới phổ nhạc? Thơ được viết lên từ tình yêu cỏ cây hoa lá hay rung động từ những sự vật quanh mình; chim ca suối hát hay nỗi đau niềm nhớ từ trái tim mình. Một bài thơ hay đi vào lòng người và sống cùng năm tháng, nhưng nếu bài thơ được hát lên thì nó sẽ sống dài, sống mãi và nhiều người nhớ hơn!

Một bài thơ của Thảo Phương, nhạc Phú Quang:
 “…Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Chợt nhớ cánh buồm xưa ấy
Chiều nay cũng bỏ ta đi….”

Thảo Phương đã đi xa, nhưng “Nỗi nhớ mùa đông.”còn ở lại, mãi còn ở lại!

Ta thử nghe Phạm Duy:
“…Em đến bên tôi
Một chiều khi nắng phai rồi
Nắng ngừng bên chiếc cầu biên giới…”
(Bên cầu biên giới.)

Hay Văn Cao:
“…Thiên thai, chốn đây hoa xuân chưa gặp bướm trần gian
Có một mùa đào dòng ngày tháng chưa tàn qua một lần!...”
(Thiên thai.)

Với Nhạc sĩ Văn Phụng:
“Ô mê ly đời sống với cây đàn
Tình tang tang dạo phố rồi ca vang…”
(Ô mê ly.)

Trịnh Công Sơn với “Hoa vàng mấy độ”:
“…Em đến nơi này
Vui buồn đi nhé
Đời sẽ trôi xuôi
Qua ghềnh qua suối
Một vết thương thôi
Riêng cho một người…”

Những nhạc sĩ tài danh như Phạm Duy, Văn Cao, Văn Phụng, Trịnh Công Sơn… và còn nhiều người nữa, đã rời cõi sống với bao buồn vui, đau khổ, để lại một gia tài thi ca to lớn cho chúng ta và ngàn sau!

Thuở còn thơ ta hay ê a:
“Trường làng tôi cây xanh lá vây quanh
Muôn chim hót vang lên, êm đềm
Lên trường tôi, con đê bé xinh xinh
Len qua đám cây xanh, nhẹ lướt…”
Những ngôi trường trẻ thơ vẫn còn đó nhưng người nhạc sĩ tài ba Phạm Trọng Cầu thì đã đi xa…

Với Lê Uyên Phương:
“Đưa em xuống phố trưa nay
Đang còn ngất ngất cơn say
Đưa em bước xuống cơn đau
Bên ngoài nắng đã lên mau…”
(Vũng lầy của chúng ta.)
Bốn câu này có phải là thơ không, âm điệu nó là như thế!

Hay với Thanh Tùng:
“Nhớ em giọt mồ hôi giấc trưa
Áo bay trời đổ cơn mưa
Bâng khuâng khi con đang còn nhỏ
Tan ca bố có đón đưa…”
(Một Mình.)
Ai nói những câu này không phải là thơ chứ!

Thơ và nhạc, quả là một sự hòa quyện tuyệt vời!

Với “Tiếng đàn tôi” của NS Phạm Duy:
“…Mênh mông lả ơi
Thuyền về tới bến mơ rồi
Khoan khoan hò ơi
Dìu dặt theo tiếng đàn tôi
Mênh mông lả ơi
Thuyền chờ mong gió lên trời
Mang theo đàn tôi
Chở về đậu bến ngày vui!”

Vẫn với câu hỏi: “Vậy nhạc sĩ có thể là một nhà thơ không?”
Nhạc sĩ rất yêu cái đẹp, không chỉ yêu với tình yêu đôi lứa mà là yêu đất nước, con người, yêu trời xanh mây trắng,…những tiết tấu nhẹ nhàng, lãng mạn, những ca từ rất thơ, êm ái như thơ, và cũng bi tráng như thơ.
Nhạc sĩ Hoàng Việt với “Tình Ca”:
“…Em có nghe tiếng ca chứa đựng hận thù sâu xa
Đã biến tình đôi ta thành những ánh sao toả sáng
Vượt băng băng qua đêm tối tìm hương hoa…”

Vậy một nhạc sĩ có thể cũng là một nhà thơ không?
Ta nghe nhạc sĩ Văn Cao nói về Trịnh Công Sơn:
“Tôi gọi Trịnh Công Sơn là người thơ ca (Chantre) bởi ở Sơn nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ… Sơn viết hồn nhiên như thể cảm xúc nhạc thơ tự nó trào ra…”
(Trịnh Công Sơn, người hát rong qua nhiều thế hệ.)

Trong “Ru đời đi nhé”, nhà “Thơ Ca” viết:
“…Ngoài phố mùa đông đôi môi em là đốm lửa hồng
Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than
Chân đi nằng nặng hoang mang
Ta nghe tịch lặng rơi nhanh dưới khe im lìm…”

Theo tôi, một nhà thơ chưa chắc phải là một nhạc sĩ, nhưng một nhạc sĩ thì có thể là một nhà thơ!

Ta kết lại bằng lời bài hát “Giấc mơ trưa” của nhạc sĩ trẻ Giáng Son nhé!
“…Và gió theo em trôi về con đường..
Và nắng theo em trên dòng sông vắng..
Mùa đã trôi đi trong miền xanh thẳm..
Mùa đã trôi đi những lần em buồn..

Từng dấu chân xưa trên đường em về..
Giờ đã ra hoa những cành hoa vắng..
Người đã đi qua những lời em kể..
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?.”

Sóc Tím.
(13/06/2013.)

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Dành cho các bé.





Mầm đá.

(Bài này Bà Ngoại viết tặng cho Tom và Sue)

Trạng Quỳnh nói với vua:
-“Chúa Thượng ráng chờ thêm một chút nữa, thần hầm cho lâu thì đá mới có mầm, ăn mầm đá rất bổ dưỡng, tăng thêm sinh lực và kéo dài tuổi thọ.”
Nhà vua nói:
-“Trẫm đói quá rồi, chịu không nổi nữa, thôi nhà khanh có gì cho Trẫm ăn tạm.”
Trạng dọn ra cơm và tương, nhà vua ăn một hơi mấy chén, rồi hỏi trạng:
-“Món này ngon quá, sao trong cung ta chưa từng được ăn?”
Trạng nói:
-“Trong hoàng cung Chúa Thượng quen ăn cao lương mỹ vị, đây là món tương của dân nghèo làm sao trong cung có được.” 
Vua gật gù suy nghĩ một chút, rồi như hiểu được ý Trạng, Vua hồi cung không chờ ăn món mầm đá nữa!
Đó là câu chuyện ngày xưa ông bà ta hay kể lại cho con cháu nghe.
Hôm nay trước khi đi học, hai bé nói thèm ăn bánh tráng phơi sương, mẹ các bé dặn đừng nấu cơm chiều, cả nhà nghỉ ngơi một bữa.
Buổi chiều tôi có chút việc bận, quên mất lời hứa với hai bé. Năm giờ chiều xe trường ngừng trước nhà tôi mới giật mình, ấy chết, quên món bánh tráng phơi sương rồi, cô chị của các bé cũng tới giờ đi học rồi, làm sao đây? 
Tôi nhớ tới món mầm đá, ừ, thử cho hai bé ăn trễ một bữa xem sao. Tôi nói:
-“Bây giờ các con lên lầu, uống nước cam chị con pha sẵn đó, rồi ăn bánh lưỡi mèo, bánh mì …, chờ chị đi học về mua bánh tráng phơi sương nhé!”
Các bé chưa đói lắm nên chạy ào lên lầu, ăn bánh rồi chui vào phòng đọc truyện tranh. 
Gần bảy giờ các bé đói quá, bắt đầu nhăn nhó, mẹ bé đi làm về cũng thấy sốt ruột, tôi nói:
-“Cứ để chúng ăn mầm đá một bữa đi!” 
Mẹ bé buồn cười:
-“Ngày thường đứa nào cũng làm biếng ăn, đói một chút chắc chúng ăn ngon hơn.”
Bảy giờ các bé bắt đầu khóc, tôi cũng thấy hơi ân hận vì không biết mình làm vậy có đúng không, mẹ các bé càng sốt ruột hơn nữa:
-“Chờ đi, ít phút nữa thôi mà, chị sắp về rồi.” 
Các bé càng khóc to hơn, cảnh đói ăn này lâu lắm tôi mới thấy, nghĩ thầm: 
“Ai bảo lười ăn, đói một lần cho biết nhé!”
Cậu bé nghe tiếng kèn xe, chạy ùa ra mừng rỡ:
-“ Hoan hô, bánh tráng phơi sương đã về rồi!” 
Tôi cũng mừng quýnh, thấy trong lòng nhẹ đi, cảm giác ân hận đã vơi bớt phần nào.
Các bé nhào vào bàn ăn, không như mọi ngày phải gọi tới gọi lui, không phải kể chúng ăn như thế nào, chắc là ngon hơn nhà vua ăn mầm đá! Ta phải để trẻ con hơi đói, chúng ăn mới thấy ngon!

Sóc Tím. 

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Hồn nhiên trẻ thơ.



TRẺ CON.









                                              Ảnh minh họa lấy trên Google.
 
Hôm nay mẹ hai chú nhóc đi vắng, tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc các bé, nhưng khó nhất là dỗ dành, ru ngủ, trời ạ, tôi ru tôi ngủ còn không được nữa đây, làm sao bây giờ, phải cố hết sức vậy, lỡ hứa rồi mà! Đầu tiên là xếp chỗ, hai bé nằm hai bên, tôi nằm giữa nhé, sao, các bé muốn nghe kể chuyện à, được thôi, mà chuyện gì, Dê đen Dê trắng nhé, tập trung nghe này, (tôi cố lấy giọng nghiêm trang) nghe xong phải đóng giả lại nhé:
            - "Ngày xưa, ở một khu rừng kia, nơi đồng cỏ xanh mượt mà, có nhiều con thú hiền lành sinh sống, Thỏ nâu, Nai, Gà choi, Sóc trắng, Công bảy màu, Rùa, anh em nhà Dê…những con vật này rất yêu thương nhau, hay giúp đỡ nhau và có cùng một nỗi lo là Sói xám, con vật hung hãn này ở cuối cánh rừng, hay ẩn núp đâu đó chờ những bé hiền lành, ham vui, đi một mình là nhào ra bắt.
Một hôm trời nắng đẹp, hoa nở trắng rừng, các cô bướm đủ màu bay lượn bên hoa, trên cành cao chim oanh ca hát, thật là một khung cảnh nên thơ! Anh em Dê vừa đi vừa hát, rất vô tư, quên lời mẹ dặn, phải coi chừng Sói xám, đi đâu phải có bầy đàn vì nguy hiểm đang chờ chực. Mải vui, hai chú lạc nhau, không  thấy Dê đen đâu, Dê trắng ngơ ngác, run sợ đưa mắt kiếm tìm! Bấy giờ là cơ hội của Sói xám, con thú độc ác này đang chờ đợi, khi thấy Dê trắng đi một mình: “Ồ, bữa điểm tâm của mình kia rồi!” Hắn sung sướng reo lên và  nhảy ra, chận đầu dê trắng lại, hỏi: (Tôi cố gằn giọng cho có vẻ dữ tợn.)
            - Dê kia, mày đi đâu?
            - Dạ em đi tìm cỏ non để ăn và nước suối trong để uống.
            - Dê kia đầu mày có gì?
            - Dạ đầu em có sừng bằng bông gòn.
            - Tim mày đang làm sao?
            - Dạ tim em đang …run sợ! (Dê trắng co rúm người, run rẩy nói không ra tiếng.)
Sói đưa hai chân trước lên cao, định vồ lấy Dê trắng, chợt Dê đen đi tới, hắn mừng thầm, phen này chắc là no say đây, hắn nhảy ra gầm gừ, định uy hiếp tinh thần đối phương, hắn giở giọng hăm dọa: (Tôi tiếp tục gằn giọng cho thật dữ dằn.) 
- Dê kia mày đi đâu?
- Tao đi tìm kẻ hay gây sự.
- Hừ, đầu mày có gì?
- Đầu tao có sừng bằng kim cương.
- Giờ mày muốn gì? (Sói đứng bằng hai chân sau, ưỡn ngực, hùng hổ ra oai, định làm cho Dê đen chết khiếp!)
- Hừ, Tao muốn lấy sừng kim cương để đâm vào ngực mày. Nào Sói đến đây đi!
Nói rồi Dê đen xông tới, Sói thấy không ổn, hoảng sợ co giò chạy mất. Dê trắng thoát nạn, cùng Dê đen quay về cánh đồng cỏ xanh, nơi có những người bạn hiền lành, dễ thương."
- Rồi, bây giờ Tom đóng vai Dê đen, Sue là Dê trắng nhé!
- Hổng chịu, hổng chịu đâu! (Cả hai bé cùng kêu lên.)
- Vậy thì… làm sao đây?
- Con muốn làm Sói con hà.
- Con nữa, con cũng muốn làm Sói con. Tom nói.
(Tôi ngớ người: Ấy chết, làm gì có nhân vật Sói con trong truyện này, làm sao bây giờ, chắc tại tôi kể chuyện diễn cảm quá[!!!], nên nhân vật hung dữ như Sói xám trở nên hiền lành, dễ thương. Tôi càng cố gằn giọng, càng cố gầm gừ cho ra vẻ hung dữ, thì càng làm cho chúng thấy ngồ ngộ, thích thú với nhân vật này, trời ạ, cũng may là tôi không làm diễn viên, nếu tôi trình diễn trên sân khấu chắc bị đuổi việc quá!) Trẻ con có khác, chúng thật ngây thơ đáng yêu. Mẹ các bé ơi, làm ơn về nhanh nhé, tôi bối rối quá, tôi thua rồi, chưa bao giờ tôi gặp tình huống tương tự như vầy cả! Tôi tìm cách hoãn binh:
-Thôi ngủ đi, mai còn đi học, lần sau kể tiếp nhé!
Cũng may, Tom, Sue là hai đứa trẻ ngoan, chúng nghe lời và quay ra ngủ ngay, cũng có một phần vì chúng quá mệt rồi. Ngày mai thì sao đây, xin giúp tôi với, chắc phải đặt ra câu chuyện với hai bé Sói thật dễ thương, Sói con dù sao cũng là con nít mà, mà con nít nào cũng rất ngây thơ hồn  nhiên, chỉ người lớn chúng ta thì mới có thể …hung dữ thôi, dĩ nhiên cũng có người lớn rất hiền lành như…tôi vậy đó!
Sóc Tím.
(06/10/2010)

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Viết cho ngày 01/06.





Giàn hoa giấy ngây thơ!

Nina chụm đôi môi cong nhỏ nhắn gọi: 
-“Lu Cơ…Lu Cơ…” 
Chú chó con chồm chồm hai chân trước, đứng thẳng lên, vẫy đuôi cuống quýt…kêu hư hư trong miệng, chắc nó đòi thả ra.
-“Nào, yên nào, chị thương!” 
Cô bé vỗ về  chú chó, rồi bước ra sân. Nắng đã lên, gió thổi nhè nhẹ làm giàn hoa giấy lay động, cô bé nhìn xa xa, tự hỏi: 
-“Sao lâu quá ba chưa về?”
Bé nhớ tối qua nhắc tới ba sao mẹ khóc vậy, bé lêu lêu: 
-“Mẹ lớn mà khóc nhè!” 
Bé ngẫm nghĩ hay là mẹ cũng nhớ ba! Mà ghét ghê, ba đi đâu lâu quá vậy, không nhớ tới Nina của ba sao? Nước mắt chợt ứa ra, nhớ ba quá ba ơi!
Cô bé nhặt thật nhiều hoa giấy, xanh, hồng, đỏ, tím. Ngồi bệt xuống thềm nhà, đếm: về, không về, về, không về… ba ơi! Nina nhớ ba lắm, ba ơi! Về đi, về với con đi!
Có tiếng gọi, Lu Cơ vừa sủa vừa vẫy đuôi. 
-“Cô Bích, con chào cô Bích” 
Nina mừng rỡ reo lên: 
-“Mẹ ơi!”.
Mẹ bước ra, mỉm cười: 
-“Vào nhà đi em!”
Hai người nói với nhau những chuyện gì nho nhỏ, Nina không nghe được, mẹ đã dặn con nít không được hóng chuyện người lớn, mà Nina có muốn hóng chuyện đâu, cô bé muốn hỏi cô Bích có gặp ba của bé không, ba có về bên nhà bà nội không?
Bé cố mở dây cho chú chó con, dắt nó đi quanh vườn cho đỡ buồn.
Chó Lu Cơ thích chạy tung tăng, và rượt đuổi cô mèo nhỏ, cô mèo nhảy tót lên cây, chú đứng đó tẽn tò kêu hứ hứ. 
-“Lu Cơ, hư quá, giựt dây chị ngã bây giờ!” 
Chú chó đã ngoan ngoãn đi chậm lại, một chút rồi lại quên, giật dây chạy nữa! Cô bé bực mình buông dây chú chó nhỏ, dạo này cô bé hơi khó tính, chắc tại buồn, và càng ngày cô bé càng “mít ướt!” có ai vô tình trêu ghẹo, là khóc, dỗ hoài không nín đâu, cứ gọi Ba ơi!
Cô bé ngồi xuống ghế đá dưới giàn hoa giấy, gom những hoa rụng xếp thành tên ba, Min, hừ còn chữ gì nữa, mẹ dạy quên mất rồi! 
-“Mẹ ơi!”
Chó Lu Cơ vẫy đuôi, chạy ra mừng rỡ, ai vậy?
Người đàn ông đứng bên rào, nhìn chăm chăm vào cô bé, lặng lẽ thở dài. Như linh cảm, cô bé ngước nhìn lên, mừng quýnh kêu lên: 
-“Ba ơi, ba…!” 
Rồi luống cuống chạy ra…

Sóc Tím.

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Viết cho ngày 1/6.




Bức tranh quê.



(Hình minh họa trên Google.)




Cho tôi về lại tuổi thơ
Cánh đồng xanh ngát ban trưa sáo diều
Vi vu thả gió lên trời
Tựa lưng gốc mít bé ngồi ngủ ngon
Cá đồng rau mướt xanh non
Bữa cơm mẹ gọi các con ơi ời
Để trâu ăn cỏ, về thôi
Chị em vui bước tiếng cười râm ran!

Sóc Tím.
(27/05/2013.)