Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

Nhật Ký Tết!









Nhật Ký Tết!

Nhắc tết ngày xưa thấy chạnh lòng, nhớ thời bé dại mỗi lần tết đến là náo nức nôn nao! Nào áo mới, nào quà tết, rồi bao lì xì đỏ chói của ông bà, … Nhưng thích nhất là được vui chơi thoái mái, không bị kèm cặp, không bắt học bài hay phải đi ngủ sớm mai còn đi học! Có lẽ  kỷ niệm ấm áp bên nồi bánh chưng thì dễ mấy ai quên!
Thông lệ cứ chiều 29 hay 30 tết là cả xóm kéo nhau nấu bánh ở khoảnh sân rộng cuối con phố, dưới tán cây phượng hồng già cỗi nghe chừng đã trên 50 năm… Người lớn vừa đốt lửa vừa nói chuyện râm ran, còn lũ trẻ chúng tôi chơi trò rượt đuổi nhau, các bé gái đầm thắm hơn tụ năm tụ ba thi nhau khoe áo mới!
Mẹ tôi là thợ may nên chị em tôi nhiều áo đẹp nhất, có cả áo dài, ồ, các bé khác phải ganh tị lắm đây, hồi đó đồ may sẵn rất ít, nên những nhà giàu có mới may áo dài cho bé gái, còn tôi được những hai cái áo dài cơ! Nhìn ánh mắt thèm thuồng của bé Lan, cô bạn thân nhất, tôi nghĩ phải xin với mẹ cho cô bé một cái! Mẹ tôi rất tốt bụng, hứa may thật nhanh tặng cho Lan, tôi sung sướng ôm chầm lấy mẹ, thầm cám ơn mẹ, thế là đôi bạn lại có áo mới đi chơi!
Đêm giao thừa là thời gian thú vị nhất, người lớn sau khi đã bày mâm rước ông bà trên bàn thờ thì tới màn đốt pháo, thời đó chưa cấm pháo! Mọi người kéo nhau ra đường, trẻ con đã xúng xính trong bộ đồ đẹp nhất, đi xem đốt pháo! Nhà nhà trong xóm treo những dây pháo dài, và lần lượt đốt coi nhà nào pháo nổ đều và lâu nhất, trẻ con xôn xao đi nhặt pháo lép, vui cười tíu tít!
Nhớ câu thơ ba tôi hay đọc:
“Đì đẹt ngoài sân đầy pháo chuột
Om sòm trên vách bức tranh gà
Chí choe chí chóe đua giày dép
Đen thủi đen thui cũng lượt là!”
Hết đốt pháo tới màn xông đất, phải coi tuổi nữa cơ! Như người ta nói năm nay thì tuổi con trâu hay con Gà xông đất thì tốt lắm (?)! Những đứa hạp tuổi sẽ bước vào nhà đầu tiên thì năm đó mới làm ăn phát đạt, hổng biết có đúng không, thôi có tin có lành vậy!
Xông đất xong tới màn chúc tết, đứa dẽo miệng nhất được đề cữ làm đại diện, chúc tết rồi được lì xì, chúng tôi chạy ra sân khoe nhau tiền mới, mặt đứa nào cũng hớn hở vui tươi!
Nhìn sang nhà bên cạnh, ba bạn Sơn đạp xích lô, mẹ bán cá, chị em Sơn chưa có áo mới, len lén nhìn chúng tôi buồn rười rượi… mẹ tôi gọi vào nhà cho hai bộ đồ và lì xì tiền mới, các bạn ấy vui tươi hẳn lên, còn bà tôi vừa nhai trầu và cười tủm tỉm! Mẹ tôi nói tận tối hôm nay mới may xong đồ cho chị em nhà ấy, thương bạn, và thương mẹ tôi quá!
Ông tôi vừa uống trà, vừa rung đùi ngâm câu cổ thi:
“Tối ba mươi pháo nổ rước Ông Bà
Co cẳng đạp thằng bần ra cửa
Sáng mùng một rượu say lúy lúy
Dang tay đón Ông Phú Quý vào nhà!”
Khuya lắm, chắc khoảng gần hai giờ đêm mẹ giục chúng tôi đi ngủ, sáng còn dậy sớm đi mừng tuổi Ông Bà Ngoại! Cũng quá mệt rồi chúng tôi lăn ra ngủ ngon lành! Ngày mai sẽ thật vui đây!

Sóc Tím.
                                  (Chiều hăm sáu Tết!)

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Viết ngắn.






Mino & Sa.

Mình nghe nói loài chim Phượng Hoàng sống có đôi, khi một con chết đi, con còn lại ôm xác kêu khóc mòn mỏi, có khi lao đầu vào vách đá mà chết theo bạn tình!
Mino và Lisa là cặp chó Bull, sống cùng nhau từ nhỏ chung một chuồng, quen tiếng quen hơi.
Khi Lisa cho ra đời các chú chó con xinh xắn thì Mino bị bắt đi do một phút vô ý của người lớn!
Cả nhà tôi táo tác đi tìm, còn Lisa thì bỏ ăn và kêu khóc ngày đêm, nó rú lên rất là thảm thương, hoang dại làm cho mọi người vô cùng xúc động, không ngờ nó chỉ là con vật thôi mà tình cảm sâu đậm đến vậy!
Cả nhà tôi đi săn lùng khắp hang cùng ngõ hẹp, bọn trộm chó rất tinh vi, chúng giấu biến đi, cuối cùng phải nhờ người chuộc… Mino trở về nhà trong sự mừng vui tíu tít của Lisa, và mọi người!
Vậy là ổn rồi, cả nhà tôi mới có thể yên tâm đón tết, và cũng là cái tết đoàn tụ của hai con vật thủy chung!

Sóc Tím.
(01/02/2013.)

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Viết ngắn.






Vu vơ!



Chỉ vài giây lơ đãng, có khi ta có thể đánh mất những thứ quý giá nhất mà ta có được!

Tình bạn, tình yêu là thứ mong manh dễ vỡ nhất, đôi khi ta tưởng ta đã nắm bắt được rồi, ta vui tươi hạnh phúc, ta hát mừng vì nó!

Nhưng không, nó sẵn sàng vuột khỏi tay ta trong những lúc ta không ngờ nhất!

Khi đó, nụ cười vô tư, yêu đời cũng bỏ ta mà đi, không lẽ ta cứ u ám vì buồn phiền, thôi cứ vui với những gì mình đang có vậy!



Sóc Tím.
                                                               (29/01/2013)

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Thơ tình tím.




Con mắt!



Có con mắt để nhìn đời

Để vui cũng để khóc cười thế nhân

Mùa xuân én liệng bâng khuâng

Nhìn em ánh mắt trong ngần đáng yêu

Tiễn nhau mây xám trên cao

Mắt không cười nữa từng chiều đợi nhau

Có còn câu: “Mận hỏi Đào

Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?”

Để còn lời đáp: “Xin thưa

Vườn hồng vẫn đó, người xưa đâu rồi!”



Sóc Tím.
(22/01/2013.)

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Thơ tình tím.




Ca dao.

Táo xanh táo rụng sân nhà
Bâng khuâng nhặt lấy mặn mà đắng cay
Nắng vàng nắng rớt trên cây
Cho tôi tìm lại tháng ngày bên nhau
Mùa xuân én liệng xôn xao
Thả tình bay đến chốn nào có anh
Vàng Anh ơi, hỡi Vàng Anh
Có phải người tình
Tựa vào vai áo!

Sóc Tím.
(15/01/2013.)

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2013

Thơ tình tím.




Tình cờ!

Lang thang trên phố tình cờ
  Lướt qua nhà "ấy" thẫn thờ vài giây
Cây phượng già vẫn đứng ngây
Người ôm đàn đã xa rời ngày thơ!

Sóc Tím.
(14/01/2013.)

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Thơ: Nhớ mẹ!





Nhớ mẹ!

Tết về nhớ lắm mẹ ơi
Nhớ cành lan tím dáng cười mẹ yêu
Chiều qua rồi lại bao chiều
Mẹ tôi ngồi kết thương yêu ngóng chờ
Hai mươi năm lẻ hững hờ
Cha về tóc trắng như tơ trên trời
Bao ngày hạnh phúc mẹ ơi
Thoắt đi mẹ đã xa rời chúng con!

Sóc Tím.
(14/01/2013.)