Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

Chuyện rất ngắn!



Chuyện rất ngắn!





Rảnh không, theo tao đi chơi!
Đi đâu bây giờ?
Lên xe đi rồi sẽ biết!
Trời đã nhá nhem tối, chiếc xe lao vun vút trên con đường khá đẹp, đại lộ Đông Tây đây mà, đi đâu đây, đi ăn…Trời ạ, sao chạy tới đây, gần nhà hết chỗ rồi sao! Xe vòng cua rồi lên cầu Chà Và, tôi hay gọi vui là cầu Chữ Thập vì nó có tới bốn đường lên! Đi ăn mà qua tới Xóm Củi, hết ý! Xe dừng góc đường Tùng Thiện Vương- Vĩnh Nam, tôi nhìn ngơ ngác: Quán mì lề đường! Hiểu ý tôi, nó cười: Ăn đi, ngon lắm! Ừ, khá ngon, gà ta luộc mà da vẫn dòn, khéo, chắc có bí quyết gì đây! Bộ muốn làm đầu bếp hả, thôi cứ ăn đi!
Quay xe về, café nhé, thôi Karaoke’ đi, cả tháng nay tao có hát hỏng gì đâu… Được rồi…Đi tới một quán sân vườn, tôi đổi ý không muốn hát nữa mà ngồi uống café ngoài trời, hưởng chút không khí trong lành!
Ngồi nhắc chuyện xưa, tôi nhớ hồi đi Lê Minh Xuân, nó bị bọn con trai nghịch ngợm nhấn chìm xuồng ở kênh Xáng, suýt chết, không biết sao nó lội được vô bờ! Từ đó nó biết bơi…
Rồi chuyện hai đứa đi tát ao, tôi nắm được cá, khá lớn, cá vùng vẫy, tôi sợ quá buông tay…hôm đó hai đứa về nhà cười đau cả bụng!
Tôi chợt thắc mắc, ủa, mà sao hôm nay tự nhiên rủ tao đi chơi, 8/3 là hôm qua cơ mà!
Hì, mai là sinh nhật tao!
Tôi cười… Ôi quên mất!
Sóc Tím.
(09/03/2012)

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Chuyện của tôi.




Một chút riêng tư!



Sáng dậy sớm quá, mới 5 giờ, ồ Star movie có phim, “retroactive” nghe hơi lạ, hừ, cổ máy thời gian, thích thật! Phim bắn phá lung tung, kết thúc có hậu, mình có thể mỉm cười, ước gì mình cũng có một cổ máy thời gian, mình sẽ trở về tháng 5/2009!
Mình có nhiều việc để làm trong khoảng thời gian này, ngày anh ấy chưa phát hiện ra bệnh, ngày mình một mình trên bờ cát Nha Trang, một mình nhưng không cô độc, anh đi làm việc và mình thì đi chơi, trưa anh đón về, chiều lại tiếp tục lang thang! Ngày nghỉ, anh đưa mình đi khắp nơi, đến nơi nào mình  không cần quan tâm, được ở bên anh là vui rồi! Anh vẫn khỏe nhưng hơi gầy, có đôi lần mình đòi đưa anh đi khám tổng quát, nhưng anh cứ cười, và hẹn lần hẹn lữa, rồi quên! 

Mình quá tự tin vào con số may mắn trong đời, nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ phải khổ, phải khóc, thế đấy, “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ!” Lần này thì Thánh Nhân bỏ quên con rồi!

Đến tháng 8, anh nằm viện, giãn tĩnh mạch thực quản, trời ạ, người ta đưa anh đi điều trị ở Khoa Tiêu Hóa… không ai biết đó là giai đoạn đầu của ung thư! Có siêu âm gan, nhưng không có câu trả lời! Sau này lên mạng mới biết khi người ta bị “giãn tĩnh mạch thực quản” thì có chuyện rồi, phải tầm soát ung thư ngay!

Tháng 10, siêu âm gan một lần nữa, người ta kêu người nhà lên nói chuyện riêng: Ung thư gan giai đoạn cuối! 
Không còn kịp nữa, dù đã đưa đi khắp nơi, Singapore, rồi Trung Quốc, anh ra đi vào một ngày rất lạnh ở Quảng Châu! Vợ và con gái suy sụp, về nước với một hộp tro khô, phần còn lại cuối cùng của anh, một tài năng bất hạnh, một người đàn ông quá tốt, mình đã để mất một người thương mình nhất trên đời, ôi, Thượng Đế ơi, ông ác quá!

Bây giờ mình vẫn sống tốt nhưng đã rơi rớt đi một phân niềm tin, mình đâm ra dè dặt với mọi người, không còn tin ai có thể thương yêu mình nữa!!

Nhớ những ngày cuối tháng 11, trong cơn đau vùi, anh vẫn lo đám cưới cho con trai, giờ anh có cháu nội đích tôn rồi đó, anh biết không?

Chắc trên cao kia anh có thể mỉm cười, đầy đủ quá mà anh không được hưởng, hai cháu ngoại song sinh đã đi học giáo lý, chờ rước lễ lần đầu, anh thích không? 

Người phụ nữ anh yêu giờ sống yên ổn như lòng anh mong muốn, chỉ một chút cô đơn! Mỗi khi nhớ anh, cô ấy lại khóc, rồi sẽ cố quên thôi anh à, anh hãy yên lành ở nơi bình yên đó, anh nhé!

Sóc Tím.
(03/03/2012.)

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Suy ngẫm.



Quê hương!






“Không ai yêu mẹ bằng con, không ai yêu con bằng mẹ. Mẹ là quê hương của con, quê hương với chuối ba hương, với cơm nếp mật với đường mía lau!” (Nguyễn Quốc Việt)

Mẹ là tất cả êm dịu ngọt ngào mà ta có được! Thương yêu con từ chín tháng cưu mang, sinh con ra mẹ chịu bao đớn đau, vất vả! Rồi nuôi dạy cho nên nên người, với bao hy sinh có khi mẹ quên cả bản thân mình!!

“Thương con mẹ hát câu êm đềm, ru lòng thơ ấu, quản gì khi thức trắng đêm. Thương con khuya sớm bao tháng ngày, lặn lội gieo neo, nuôi con tới ngày lớn khôn!” (Lòng mẹ_ NS Y Vân.)

Con lớn lên thành tài, mẹ đâu đã hết lo âu, với mẹ, con lúc nào cũng còn bé dại! 

Khi con đi xa mẹ lo sương gió trên đường, không nghĩ tới thân mẹ héo mòn, không ai chăm sóc!

“Mẹ tôi, tóc sương nhuộm bạc tháng ngày. Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai. Bao năm nươi đàn trẻ thơ nhỏ dại. Cầu mong con mình sớm thành người dân!...” (Nhị Hà.)!

 Những đứa ra đi như những cánh chim tự do, bay đi khắp phương trời, biết đâu lòng mẹ nhớ nhung, đau xót! Ai ơi hãy một lần về bên gối mẹ, hãy lắng nghe tiếng ru ngày xưa, ngọt ngào tha thiết!

“Hãy quay về nhìn lại mình, nhìn lại dòng sông, một dòng suối mát trong! Hãy quay về để một lần được nhìn, một lần được nghe lời ngọt ngào ru thiết tha!...”

Còn cha ta: “Ơn cha như nắng soi trong cuộc đời, người cho ánh sáng, người cho lẽ sống, ơn cha hai tiếng thương yêu vô vàn, sẽ không phai tàn, với bao năm trường!…”
Nhớ bóng cha cao gầy, nghiêng nghiêng trên đường nắng, mệt nhọc sau giờ vất vả mưu sinh! Con càng lớn lên, cha càng già đi, còmi, hao gầy...

Ơn cha như Thái sơn cao bao tầng
Ngoài tuy cương quyết, mà lòng thương mến

Ơn cha như đuốc soi cao trên đường

Đuốc soi tâm hồn, giúp con tìm hướng!...”

 Một ngày ta hát, cha mẹ là quê hương! Đã cho con khôn lớn nên người!
Ta tới một lúc làm cha làm mẹ, mới thấy được những nhọc nhằn mà cha mẹ đã trải qua, biết thương mẹ cha nhiều khi là quá muộn, cha mẹ đâu còn bên ta! Buồn!

Sóc Tím.
(01/03/2012)

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

Tình thơ tím.





Bất ngờ!
Sáng sớm
Sương long lanh trên lá
Em co ro
Hơi lạnh từ trái tim bé nhỏ
Đâu phải mùa đông!

Anh đến
Như chút nắng hồng
Ôm choàng cô đơn
Nụ hôn bất ngờ
Vội vã
Con bướm trắng
Giật mình bay lên!

Sóc Tím.
(27/02/2012.)

Tuổi thơ tôi.



Ngày thơ đi qua!






Tối hôm trước con gái nói: “Mẹ ơi, mở TV xem bác sĩ Minh nói chuyện!” Trong phòng lúc đó ồn ào, mọi người đang hát say sưa, tôi chạy vội lên phòng ăn, bấm số 5, anh ấy đã nói qua một đoạn, nhưng tôi có nghe gì đâu! Đầu óc tôi lan man, đáng ghét… Tôi làm một động tác như chú mèo Kitty vẫn làm khi tức giận, rùng vai để tỉnh lại! Nhưng tới mấy lần mà chưa tỉnh hẳn, cố nghe coi anh ấy nói gì, một đề tài thông thường: “Khi bị mụn cóc, phải làm sao?” Cách này tôi biết rồi, còn mấy cách làm theo nhân gian, eo ôi, sợ quá! Thôi cứ tới bác sĩ là hay nhất! Anh vẫn như xưa, lên TV anh trông trẻ lắm, vẫn nụ cười như hơi rụt rè, đừng nghĩ đàn ông không biết e thẹn, không đâu, cũng như chúng ta thôi!

 Sao tôi lan man, nhìn anh tôi nhớ Khoa ngày trước, nhớ thời đi học, trong lớp không nhiều bạn gái, tôi không đẹp nhất, nhưng đủ nghịch ngợm để cho người ta nhớ! (Điều đó sau này tôi mới biết qua sự thú nhận của các bạn trai, buồn cười không?).Hồi đó lớp 11 xem như đã lớn, sắp làm cô Tú I, (năm tôi học còn hai kỳ thi Tú tài!) Khoa học giỏi đều các môn, nhất là tiếng Pháp và Toán, quá phù hợp để bạn ấy đậu hai lần “Ưu”. Lúc đó con trai thi không đậu thì đi lính… Khoa thích tôi, khi ấy cũng có nhiều bạn theo tôi, nhưng Khoa học giỏi nhất, con gái ai mà chẳng thích! Nhớ lần ra chơi, Khoa đưa tôi quyển Lưu bút, mặt đỏ bừng vì ngại các bạn khác thấy được, nhưng có thoát đâu, các bạn thấy và trêu ghẹo, tôi giận quá và không thèm nhìn mặt, các bạn ấy phải cử một đại diện gặp tôi xin lỗi, ai đâu, Hiển đấy, cây văn của lớp, bạn thơ của tôi! Dĩ nhiên, làm sao mà giận mãi chứ, phải đi ăn kem cơ, quán Cây Phượng gần trường!

Tôi và các bạn lập một Vườn Thú Mini, đám con gái mang những cái tên dịu dàng: Sóc, Nhím, Thỏ, Nai, Cỏ Tím…Bạn trai là Gấu Trắng, Chuột Túi, Chuột Mickey, Gấu Teddy…

Trong lớp biết tôi (Sóc) và Khoa (Gấu Trắng) thân nhau (hì, yêu nhau đấy!) Tôi nhớ là tôi nhận tất cả 48 bài thơ tình, ngăn ngắn, dễ thương, tôi cũng có gửi lại, chắc cũng ngần ấy bài thơ nhỏ, nhớ nhớ, thương thương, thực ra tôi chưa biết thương yêu là gì, chỉ vài hôm là Khoa lén đặt một bài thơ vào tập vở tôi lúc ra chơi, tôi cũng trả lời như thế, nhưng cũng có lúc con Nhím làm nhiệm vụ đưa thơ, nó là lớp trưởng nên ít ai để ý, mà nó dữ như bà chằn vậy, bạn nào lơ mơ là…nó dám mét thầy hướng dẫn lắm, mà thầy rất nghiêm, đứa nào cũng sợ! 

Nhưng đó cũng chưa có gì đáng nói bằng việc ngày thứ tư hôm ấy, Nhím kéo tôi ra hành lang, nét mặt rất nghiêm, như có điều quan trọng lắm! Nó nói bằng giọng trang nghiêm như một người lớn: “Sóc nè, mầy bình tĩnh nghe, trưa hôm qua tao đi học về ngang qua vườn Tao Đàn, tao thấy con Thảo (Cỏ Tím) với thằng Khoa của mày, hai đứa thân mật lắm, tao đi theo thấy thằng Khoa lén hôn con Thảo…Bình tĩnh nào…” 

Tôi đâu có mất bình tĩnh, chỉ đứng yên để cảm nhận cảm giác “bị đá” nó đau như thế nào mà thôi! Ủa , mà sao tôi không thấy gì hết vậy, trong phim cô gái nghe tin bị phản bội thì tái mặt và té xỉu kia mà! 

Tội nghiệp, ai yêu vui không hổng biết nữa, mà con Nhím sợ tôi buồn nên đưa tôi đi ăn kem  để an ủi, cái hương vị mát ngọt của ly chè kem làm tôi thấy hết buồn, thật lạ! 

Đó là lần yêu đầu tiên của tôi, tôi đã để mất nụ hôn về tay Cỏ Tím, cô bạn thân này vẫn hay đọc thơ tình Khoa gửi cho tôi! Ba ngày sau sinh nhật con Thảo, tôi nói phải về quê nên nhờ con Nhím tặng quà, một hộp vuông nhỏ đựng 48 bài thơ, mối tình đầu của tôi đó!

Nhiều năm sau, Thảo theo ba mẹ đi nước ngoài, Khoa học Y và trở thành bác sĩ, chuyện ngày qua như giấc mơ hồng, dễ thương, tôi vẫn kể lại chuyện tình thơ ngây đó bằng giọng điệu khôi hài, ừ, yêu là như vậy đó! 

Nhím trở thành kỹ sư xây dựng, lang thang khắp các công trường, có hai cô con gái xinh đẹp,… Cuộc sống vẫn trôi êm đềm trôi!

 Tôi gặp Khoa  và bạn bè trong những lần họp lớp, cậu ấy hỏi tôi có còn giận không? Hì, tôi mỉm cười, ôi cái thời con nít đó, giận gì mà giận!...Hai đứa cùng cười vang, ngoài sân trường râm ran tiếng ve, phượng vẫn tươi hồng duyên dáng! Nếu trở lại ngày xưa, chắc gì hai đứa đã yêu nhau!

“Trưa vàng cỏ biếc vườn xanh, môi ai chín đỏ trên cành phượng xưa!”(NS. Phạm Duy.)
Sóc Tím.
(28/02/2012)

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Chuyện của tôi.






Như những ngày thơ!

Em bước vội vàng theo dòng người đang hối hả đi về phía sân ga! Em đang tiễn đưa một người thân, ai vậy? Em cũng không biết nữa! Em có vẻ buồn như sắp xa ai đó, không đâu, em đang tìm một thứ gì đã mất? Tìm ở đâu đây? Dù em đã từng chịu mất mát mà không gì có thể bù đắp được! Không hiểu được em đang suy nghĩ gì, em vẫn thế, vẫn một chút buồn, vẫn một chút suy tư, em muốn tìm trong huyên náo kia một anh lửa nhỏ nhoi, một tiếng nói nhẹ nhàng đủ làm tim em ấm lại!

Con người như mây như gió, bất chợt buồn, bất chợt vui. Khi buồn người ta hay kiếm cớ giận hờn ai đó, thường đối tượng để giận là người thương yêu mình nhất, gắn bó với mình nhiều nhất! Hồi nhỏ mỗi lần giận mẹ, em tủi thân khóc hoài, dỗ dành thế nào cũng không nín, mẹ phải nhờ cô bạn nhỏ của em, rủ em đi chơi, trẻ con chóng quên, em vui đùa với đám bạn và quên hết giận hờn. Nhớ khi về đến nhà mẹ vuốt tóc em, mái tóc ướt mồ hôi và bụi bẩn, em sà vào lòng mẹ như để được chở che! Bây giờ em cũng không còn có mẹ, em bơ vơ cô đơn, khi vui khi buồn, chỉ một mình em!

Em có một người anh, anh ở một nơi xa xôi lắm, anh vui tính và rất thương yêu em, vẫn an ủi mỗi khi em buồn, trách giận mỗi khi em có lỗi! Anh là nơi nương tựa tinh thần của em! Khi buồn tủi em không thấy mình đơn độc!

Ngày cuối tuần em muốn gọi anh, em muốn nghe tiếng anh dù không ngọt ngào  như lời ru, nhưng trầm ấm êm nhẹ, cho em cảm giác được quan tâm, che chở!
Em vẫn đứng đây lặng lẽ, sân ga đã trở nên vắng ngắt, những dòng người hối hả đâu rồi? Người ta nói ga chiều buồn lắm, buồn như sau cuộc chia tay!

Em trở về với căn phòng trống vắng, một mình, hôm nay không ca hát, không bạn bè và ngày mai em cũng chỉ một mình, thế thôi!

Sóc Tím.

(27/02/2012)

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Thơ tình tím.




Em về nơi ấy!






Em về nơi ấy!

...Nếu anh có về, nhà vắng lặng
Phím đàn buồn 
Bụi bám nhện giăng
Trên bàn nhỏ
Một bài thơ
Màu mực đã mờ
Dấu thời gian đó
Bao năm ta đợi
Phút chốc lìa xa
Một sáng tinh mơ
Em về nơi ấy!
Sóc Tím.
(23/02/2012.)