Thứ Tư, 11 tháng 5, 2011

Đom đóm trong đêm!





Đom đóm trong đêm!

Ngày xưa mẹ kể: 
-“Trong lễ hội hoa đăng, một cô tiên lỡ làm rơi chiếc đèn lồng đẹp nhất mà Ngọc đế rất yêu thích! 
Cô bị đày xuống trần gian làm cô đom đóm nhỏ bé rọi chút ánh sáng nhỏ nhoi trong đêm tối âm u!
Từ đó cô kết bạn với những anh học trò nghèo, mang chút ánh sáng lập lòe soi cho anh học tập! 
Hay bay tới với những em bé rét lạnh trong đêm, đem chút hơi ấm ru em vào giấc ngủ bình yên! 
Một ngày kia cô mệt lả, chút hơi thở cuối cùng cô đã dâng tặng cho một bà lão nghèo nàn ở xóm đông! 
Hồn cô bay lên trời cao, đôi cánh vỡ vụn biến ra thành vô số đom đóm nhỏ, những bé đom đóm này ở lại trần gian tới tận bây giờ!”
Anh là người anh đáng yêu, anh học nhiều và hiểu biết mọi vấn đề dù phức tạp đến mấy! 
Em nhỏ nhắn ngu ngơ, cố gắng bằng tất cả những gì có thể được, mong hái sao trên trời, nhưng trời thì cao quá, Em cứ chờ hoài mà trời chưa nghiêng cho sao rơi xuống thấp!
Có lúc anh nói Em hiểu nhiều vấn đề, Em nói có học qua nhưng rồi quên quên nhớ nhớ, (Thực ra Em ít chú tâm vào một việc gì nhất định, cứ lan man thả hồn đi tận đâu đâu!) 
Có lúc anh khen Em tuyệt vời như một phụ nữ hiểu biết! Em như ánh sao trong đêm tối hoang vu! 
Không đâu, Em biết mình chỉ là ánh sáng của đèn đom đóm mà thôi, cũng lóe sáng lên, nhưng không rực rỡ, không lung linh huyền ảo, dù trong thế giới bé nhỏ này hư thực không biết là đâu!
Ngày xưa tiên đom đóm bay lên trời cao, ngày nay đom đóm nhỏ ở lại trần gian hóa thân cô nàng mơ mộng, với giấc mơ hái sao! Đêm đêm sao vẫn giăng giăng đầy trời, có một ngôi sao nhỏ nào rơi xuống tay Em!
Sóc Tím. 
(11/05/2011.)

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

Đi thăm…Ông Thần Đèn!




Đi thăm…Ông Thần Đèn!

Hôm qua Ngày của Mẹ, cũng là sinh nhật cô em gái tôi, tôi đến thăm, cũng là để gặp gỡ cậu em r bị ốm! 
Em làm việc ở một công ty du lịch, ngày chúa nhật được về sớm hơn một chút, nhìn em tươi cười dù râu tóc rụng gần hết, tôi thấy ngậm ngùi! 
Vô nhiều hóa chất  trong người nên gương mặt em lúc nào cũng tròn đỏ, tươi hồng như trái cây vừa chín tới, và em luôn luôn giữ nụ cười bình tĩnh tự tin. 
Nhìn em quen quen, tôi nhớ ra một dáng người trong cổ tích rất hiền lành, dễ thương, ai nhỉ, à tôi nhớ ra rồi, Ông Thần Đèn! 
Tôi gọi em là Ông thần đèn từ đó, và em vẫn vui với tên mới, vẫn cười nói râm ran!
Em nói từ hai năm nay khi cơn bệnh ung thư hoành hành, em biết mình đã đặt một chân vào “Thế giời của sự chết!” 
Em không thấy sợ hãi gì, con người mà, ai thoát được cái chết, chỉ là thời gian thôi! 
Em thương vợ cô đơn, em thương con gái vừa ra trường công việc chưa ổn định, và còn bao thứ lo khác, nhưng bây giờ em chấp nhận hết, chỉ mong mỗi ngày khi thức giấc em biết mình còn sống, còn nhìn thấy trời xanh, thấy con người, và thấy cuộc đời này còn đẹp biết bao!...
Em gái tôi chạy tới chạy lui lăng xăng, lo dọn tiệc, lo trời nóng, nhắc chị đi thay đồ cho mát, rồi lo chậu hoa mất tươi, để chị, chị giúp một tay! 
Nhìn em mà tôi nhớ đến mẹ, mẹ tôi không lúc nào chịu ngồi yên, chắc là phụ nữ người nào cũng thích làm việc, thích săn sóc chồng con! 
Trời ạ, cậu em tôi có gì, em gái tôi sẽ sống ra sao đây, chợt nghe cay cay mắt, thôi mà…
Em mời mọi người nâng ly, em rể tôi chỉ uống nước trà, các loại men cay sẽ làm mất tác dụng thuốc, em cười nói với mọi người, mong rằng ngày này năm sau sẽ còn họp mặt đầy đủ! 
Một lần nữa mắt tôi nghe cay cay, tôi bưng ly bia uống một hơi gần cạn, “lắng xuống, hãy lắng xuống đi, hãy quên, dù nhìn người lại nhớ ta ngày trước!”, tôi nói một mình “qua rồi, đã qua rồi!” 

Sóc Tím. 
(09/05/2011.)

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Khói Trắng- Thơ Kiên Giang.




Sóc Tím xin phép nhà thơ Kiên giang tải bài thơ này để tặng các bạn nhân ngày của mẹ nhé!

Khói Trắng.

Hương cau thơm phức ngôi sao mẹ
Thơm ngát mái nhà thơm áo cơm
Con thở trong mùi hương bát ngát
Thịt da mái tóc quyện mùi thơm

Nước mắt chảy xuôi... tình mẫu tử
Chảy theo nước mắt cuộn mồ hôi
Mẹ đem cái chết làm nên sống
Nước mắt một dòng vẫn chảy xuôi

Ngày xửa, ngày xưa thời trẻ dại
Con đau rên xiết mẹ rầu lo
Bán đôi bông cưới mua thang thuốc
Mua bánh tai heo, giấy học trò

Đêm nao con khóc đòi ru ngủ
Mẹ thức mõi mòn nhịp võng đưa
Thân lạnh nằm khoanh lòng mẹ ấm
Mẹ ơi! Con lớn giữa niềm ru

Nhớ ngày mẹ ốm nằm trong xó
Chiếu lạnh ủ không ấm vóc gầy
Đau đớn không hề rên xiết khẽ
Sợ con nghe được mà buồn lây

Nói làm sao hết mẹ hiền ơi!
Công đức, niềm đau, lẫn tiếng cười
Mẹ lấy bụi đời làm phấn sáp
Che dù trời nắng, đội mưa rơi

Nhớ mùa cau trổ trong vườn củ
Mẹ quét lá vàng ủ lấy phân
Khói trắng lên trời như tóc mẹ
Con ngỡ khói trắng quyện mây tầng

Chiều nay dừng gót trên bờ biển
Nhìn sóng bạc đầu mây trắng trôi
Con ngỡ khói vườn hay tóc mẹ
Bay tìm con lạc bước đường đời

Mai mốt con về thăm xóm mẹ
Thăm mùa cau trổ bóng làng xưa
Để rình nghe lại trong hiu quạnh
Tiếng hát ngày xưa, nhịp võng đưa

Con sẽ kính dâng lên gối mẹ
Gói trà tàu, gói bánh tai heo
Hương cau lại quyện hay màu tóc
Nước mắt đầu xuân ấm xóm nghèo

Nguyện cầu Đức Phật và Danh Chúa
Rũ đức từ bi xuống phước lành
Mẹ sống muôn đời cùng vũ trụ
Ngôi sao mẹ ngự giữa thiên đình.
- Kiên Giang -


Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Viết về Mẹ.




Viết về Mẹ.
(Tặng Nhím và các bạn tôi nhân ngày lễ Vu Lan!)

Hai người phụ nữ mà tôi yêu thương nhất là bà ngoại và mẹ tôi!
Hồi còn bé, ba đi xa, mẹ gửi tôi cho ông bà ngoại nuôi dưỡng, bà thương yêu tôi như đứa con bé nhỏ. Đi học đường xa, có khi bà phải cõng tôi qua đường đất ghập ghềnh, những lúc trời mưa to bà lo che chắn cho tôi trong khi bà ướt lạnh dưới cơn mưa dầm dề! Tôi không quên những bữa cơm đạm bạc bà dành phần ngon nhất cho tôi, có khi tôi còn làm mình làm mẩy không chịu ăn!
Đêm ngủ tôi hay nắm chặt vạt áo bà như sợ hãi, sợ bà bỏ tôi ngủ một mình, bà hát ru nho nhỏ cho tôi giấc ngủ bình yên! Tôi có những ngày thơ ấu êm đềm với lời ru của ngoại, và những trò nghịch ngợm của một thời bé dại hồn nhiên!
Năm tôi lên mười, ông tôi qua đời, mẹ tôi đem hai bà cháu tôi lên Sài gòn để tiện việc chăm sóc, tôi vẫn quấn quýt bên bà như những ngày xưa, nhổ tóc bạc, và ngồi vào lòng bà để nghe kể chuyện!
Hai năm sau bà tôi qua đời sau một cơn bạo bệnh, tôi chết lặng, nghe như tất cả đều sụp đổ, từ nay chắc không còn ai thương yêu tôi! Mẹ tôi kể lại khi đó tôi cứ đứng nhìn ngẩn ngơ, trên đôi to tròn ngân ngấn nước, khóe mắt đọng hai giọt nước nhỏ như hai hạt đậu!
Lần đó tôi ốm nặng, không biết có phải vì quá đau buồn, tôi sốt mê man, trong cơn mê tôi gọi ngoại ơi! Khi tỉnh dậy tôi thấy mẹ ngồi khóc, thương quá, thì ra mình vẫn còn có mẹ ! Tôi uống ly nước cam đầu tiên do tay mẹ pha, ngọt ngào và đầy yêu thương!
Tôi lớn lên trong sự chăm sóc yêu thương của mẹ, mẹ vất vả ngồi may ngày đêm để nuôi bốn đứa con ăn học. Chúng tôi lớn dần lên, xót xa nhìn mẹ héo hon, muốn nghỉ học để giúp mẹ, để cho mẹ nhẹ gánh lo, muốn đỡ đần cho mẹ, nhưng mẹ gạt phăng: “Mẹ còn sống là không đứa nào được nghỉ học, thương mẹ thì cố học cho giỏi, mẹ vui!” 
Là con gái tôi cố làm việc nhà giúp mẹ, cùng chị lớn giặt giũ nấu nướng, nhưng tôi là đứa trẻ được bà ngoại quá cưng chìu nên rất vụng về, làm việc gì cũng hỏng, rửa chén thì làm chén vỡ…cũng may là tôi có chút khéo tay nên còn giúp được mẹ trong công việc may vá, kết nút, “luông” áo dài…
Khi chúng tôi lớn lên, thành đạt, tản mác khắp nơi theo công việc của mình, mẹ một ngày một khô héo, cô đơn! Những đứa con cũng muốn mẹ về ở cùng nhưng mẹ không chịu!
“Và con sẽ đến dù bất cứ lúc nào, khi có ai làm mẹ nghẹn ngào!”
Tôi đã không về được khi cơn đau hành hạ mẹ! Tôi ân hận hoài vì mình ở xa xôi, say mê công việc, lại quá vô tình! Có những phút giây mà cả đời không bao giờ tìm lại được, là phút giây con ở bên mẹ!
Rồi mẹ yếu dần, mẹ ra đi trong một tối lạnh lùng, tôi chỉ kịp về trước đó ít phút để kịp nắm tay mẹ, khóc với mẹ một lần sau cuối! Thật buồn!
 
Sóc Tím. 
 (06/05/2011.)

Mẹ- thơ Nhất Hạnh.




Mẹ!

Sóc tím ghi lại bài thơ này của Nhà thơ Nhất Hạnh để tặng các bạn nhân ngày của mẹ!
 
Năm xưa tôi còn nhỏ,
Mẹ tôi đã qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu,
Thân phân kẻ mồ côi!
Quanh tôi ai cũng khóc,
Yên lặng tôi sầu thôi,
Để dòng nước mắt chảy,
 Là bớt khổ đi rồi!
Hoàng hôn phủ trên mộ,
Chuông chùa nhẹ rơi rơi,
Tôi thấy tôi mất mẹ,
Mất cả một bầu trời!
              Nhất Hạnh.

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Giấc ngủ hồn nhiên!





Giấc ngủ hồn nhiên!

Giấc ngủ là trạng thái tự nhiên của con người, nó giúp các cơ quan nghỉ ngơi an dưỡng để có thể phục hồi những hoạt động sinh học trong cơ thể. Giấc ngủ giúp con người khi thức dậy có thể vui tươi khỏe mạnh, để làm việc tốt hơn! 
Khi ngủ, hoạt động của các cơ quan chậm và đều, máu vẫn được luân chuyển về tim và đi tới các bộ phận khác! 
Não bộ của người vẫn làm việc, bằng chứng là ta có những giấc mơ vui tươi, cũng có những giấc mơ rối rắm, bực mình, tùy theo công việc và hoạt động của ban ngày của khi ta thức! 
Cũng có những giấc mơ như phim chiếu chậm, hình như nó đã ghi lại những việc ta làm từ thuở nào. Có những giấc mơ mà khi giật mình tỉnh giấc mồ hôi đầm đìa, thường là không nhớ gì, chỉ mang máng là hình như hãi hùng lắm!

Người khỏe mạnh thường có những giấc mơ đẹp, nhẹ nhàng như hoạt động ban ngày của họ. 
Người ốm hay sắp ốm có những giấc mơ kỳ lạ, như một sự báo trước của cơ thể, của tự nhiên để con người có thể đề phòng. 
Đọc một tài liệu về giấc mơ, có một họa sĩ trẻ, đêm mơ thấy mình tự vẽ chân dung, và tiếp những đêm sau đó cứ vẽ đi rồi sửa lại, lặp đi lặp lại như thế hằng tháng trời, người họa sĩ ốm nặng, khi đem vào bệnh viện, người ta phát hiện anh có khối u ở não! Thật không biết đâu mà ngờ!

Tài liệu khoa học nói mỗi đêm nên ngủ khoảng 7 giờ, nếu ít hơn hay nhiều hơn đều có thể đi tới tình trạng giảm khả năng nhận thức.

Khó thật phải không, có những người chỉ làm việc hiệu quả cao nhất vào một vài giờ nhất định gọi là giờ sinh học. 
Mỗi người đều có những giờ sinh học riêng, như một bác sĩ kia, chỉ làm việc từ khoảng 9 giờ sáng tới 12 giờ trưa, rồi thấy mệt mỏi chỉ muốn đi ngủ, có thể đánh một giấc từ 01 giờ trưa cho tới 7 giờ tối sau đó tỉnh táo, có thể làm việc tới hết đêm!

Một người làm công việc nghiên cứu, cứ ba giờ làm việc ông ta lại ngủ nửa tiếng, rồi lại tiếp tục như vậy! Khi chuyển qua làm việc với giờ giấc như công sở, ông thấy mệt mỏi hơn, và nói thời gian làm việc như trước là thú vị nhất, ông thấy khỏe nhất và sảng khoái nhất!

Ba giờ thức làm việc rồi lại đi ngủ một chút, các nhà nghiên cứu gọi đó là “Hội chứng giấc ngủ trẻ thơ!” 
Mà lạ nhỉ, trẻ con ngủ ba giờ và thức dậy chừng độ nửa giờ để khóc và đòi ăn, còn người bị hội chứng này thì trái lại! Cuộc sống kỳ lạ thật, có nhiều điều không thể giải thích được!

Có người chỉ làm việc vào giữa đêm, yên tỉnh, và hiệu quả công việc cao nhất, họ không thể làm công việc đó vào ban ngày, vì phải tập trung cao và không muốn bị chi phối bởi chung quanh. Đó là những nhà văn, dịch giả…ca sĩ thì sao, họ phải tập dượt ban ngày và trình diễn vào ban đêm, rồi cũng quen, dù không làm việc gì, họ cũng không thể ngủ sớm như người bình thường được!

Trên đây được xem như một vài trường hợp đặc biệt, giờ sinh học của một con người bình thường có thể thay đổi theo thời gian, khi còn trẻ giấc ngủ trưa không có gì quan trọng, có khi mê mải với công việc hay vui chơi mà quên đi, vẫn thấy bình thường, vẫn thấy khỏe. 
Tới tuổi trung niên, nếu quên đi giấc trưa, buổi chiều mệt mỏi buồn bã như người bị ốm. 
Các bạn lớp già ơi, đừng quên giấc ngủ trưa, hãy sắp xếp công việc, sức khỏe phải đưa lên hàng đầu nhé!


Sóc Tím.
(05/05/2011.)

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2011

Cười một chút!






Cười một chút!
Sưu tầm.

Ngôn ng!

Hai vợ chồng người câm điếc rất yêu thương nhau, khi cần trao đổi điều gì, họ viết ra giấy!
Chồng:
            - Cá kho hôm nay ngon quá!
Vợ:

            -(hơi mắc cỡ…) Thật không, sao mấy lần trước anh chê!
            - Đâu có đâu, anh có chê em bao giờ!
            - Thì hôm cô Mận sang chơi đó!
            - EM GHEN À! SAO VÔ LÝ VẬY! GHEN BẬY!
            - Không phải thì thôi, làm gì anh la lớn dzậy!

Tiếc quá!

Cô gái già ngồi bên lò lửa hồng rực sáng, vào một đêm mùa đông lạnh cắt da, cô thở dài buồn bã. Vị thiên thần hiện ra hỏi:
               -Sao cô buồn vậy! Ta giúp gì được cho cô?
               -Dạ, nếu được con chỉ ước: Tất cả than hồng trong lò này thành vàng, và chú mèo của con thành một hoàng tử!
                - Được! Vị thiên thần nói xong thì bay đi, cô gái được như ý nguyện.
Hoàng tử nói với cô:
                -Tiếc rằng em đã cho thiến tôi hồi tuần trước!

H d!

Một cô gái không may gặp tai nạn giao thông, gương mặt bị biến dạng, cô được phẩu thuật tạo hình, bác sĩ lấy phần thịt ở mông người chồng để đắp lên thay cho phần bị hư tổn. Gương mặt cô trở lại xinh đẹp, cô vui lắm nói với chồng:
          -         Em nhớ ơn anh, anh như người đã sinh ra em lần thứ hai!
          -         Không đâu em à, em đừng nghĩ ngợi nhiều, anh hả dạ nhất khi mẹ em ôm em vào lòng và hôn lên má em!
-         !!!!
Sóc Tím.
(28/04/2011.)