Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

Thơ tình tím: Quên.




Quên!


Ơi mặt trời đến từ đâu
Hay từ mặt biển một màu tươi nguyên
Ngày xưa ai tóc mây huyền
Cho người lạc bước về miền yêu thương
Tơ hồng năm tháng còn vương
Anh quên chốn cũ để buồn thiên thu!

Sóc Tím.

Bài đăng lại: Chiều.




Hôm nay trời có lạnh không
Sao nghe trong lòng một thoáng vu vơ
Biết người xa có đợi chờ
Chiều buồn man mác câu thơ rã rời!
Sóc Tím.

Bài đăng lại: Quê hương.




Quê hương.



“Không ai yêu mẹ bằng con, không ai yêu con bằng mẹ. Mẹ là quê hương của con, quê hương với chuối ba hương, với cơm nếp mật với đường mía lau!” (Nguyễn Quốc Việt)
Mẹ là tất cả êm dịu ngọt ngào mà ta có được! Thương yêu con từ chín tháng cưu mang, sinh con ra mẹ chịu bao đớn đau, vất vả! Rồi nuôi dạy cho nên nên người, với bao hy sinh có khi mẹ quên cả bản thân mình!! 

“Thương con mẹ hát câu êm đềm, ru lòng thơ ấu, quản gì khi thức trắng đêm. Thương con khuya sớm bao tháng ngày, lặn lội gieo neo, nuôi con tới ngày lớn khôn!” (Lòng mẹ_ NS Y Vân.)
Con lớn lên thành tài, mẹ đâu đã hết lo âu, với mẹ, con lúc nào cũng còn bé dại! 

Khi con đi xa mẹ lo sương gió trên đường, không nghĩ tới thân mẹ héo mòn, không ai chăm sóc!

“Mẹ tôi, tóc sương nhuộm bạc tháng ngày. Mẹ tôi đau buồn nặng trĩu đôi vai. Bao năm nươi đàn trẻ thơ nhỏ dại. Cầu mong con mình sớm thành người dân!...” (Nhị Hà.)!
 Những đứa ra đi như những cánh chim tự do, bay đi khắp phương trời, biết đâu lòng mẹ nhớ nhung, đau xót! Ai ơi hãy một lần về bên gối mẹ, hãy lắng nghe tiếng ru ngày xưa, ngọt ngào tha thiết! 

“Hãy quay về nhìn lại mình, nhìn lại dòng sông, một dòng suối mát trong! Hãy quay về để một lần được nhìn, một lần được nghe lời ngọt ngào ru thiết tha!...”


Còn cha ta:
“Ơn cha như nắng soi trong cuộc đời, người cho ánh sáng, người cho lẽ sống, ơn cha hai tiếng thương yêu vô vàn, sẽ không phai tàn, với bao năm trường!…”
Nhớ bóng cha cao gầy, nghiêng nghiêng trên đường nắng, mệt nhọc sau giờ vất vả mưu sinh! Con càng lớn lên, cha càng già đi, còm cõi, hao gầy...
“Ơn cha như Thái sơn cao bao tầng
Ngoài tuy cương quyết, mà lòng thương mến
Ơn cha như đuốc soi cao trên đường
Đuốc soi tâm hồn, giúp con tìm hướng!...”
Một ngày ta hát, cha mẹ là quê hương! Đã cho con khôn lớn nên người! 

Ta tới một lúc làm cha làm mẹ, mới thấy được những nhọc nhằn mà cha mẹ đã trải qua, biết thương mẹ cha nhiều khi là quá muộn, cha mẹ đâu còn bên ta! Buồn! 

Thu ơi.




Thu ơi ta nhớ em nhiều
Vàng phai mấy độ tiêu điều cỏ hoa
Đất trời đâu của riêng ta
Mà đem thu biếc làm quà tặng nhau!

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017




Tháng 4.

Anh có về lại 
Qua phố Duy Tân 
Đường lá me xanh
Níu chân kỷ niệm

Một mình em bước
Trong chiều bơ vơ
Chút nắng ngày xưa
Ửng hồng đôi má

Công viên xa lạ 
Nơi xưa anh ngồi
Bây giờ lẻ loi
Ai nhìn lá úa!

Sóc Tím.

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Thơ: Trôi.





Mây trôi về phía mặt trời
Tôi trôi nổi giữa cuộc đời hắt hiu
Cuốn theo cánh gió liu xiu
Đành thôi lỗi hẹn những chiều bên nhau!

Hiển thị thê

Thơ: Trôi.




Mây trôi về phía mặt trời
Tôi trôi nổi giữa cuộc đời hắt hiu
Cuốn theo cánh gió liu xiu
Đành thôi lỗi hẹn thương yêu ngày nào!

Sóc Tím.

Hiển thị thêm