Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Bá Nha và Kỳ.




Bá Nha và Kỳ.




Ảnh minh họa lấy từ Google.



-  Cô ấy thích nghe anh đàn chứ? Tôi hỏi.
- Không thích, đôi khi còn bực mình nữa!
- Thế hồi làm quen thì sao? Làm cách nào anh có được cô ấy? Tôi hơi tò mò, xin lỗi anh, đó là chuyện riêng mà! Nhớ hồi còn bé, tôi hay hỏi anh trai mình:
- "Hiền lành, ít lời như anh, làm sao có được chị ấy, vừa học giỏi, vừa là hoa khôi của trường, có phải vì anh là tay guitar tuyệt vời, và còn hát  hay?"
Vượt bao khó khăn, hai người cũng đến được với nhau, một gia đình êm ấm và ba đứa bé thiên thần!
- Thế người đó có thích nghe anh cô đàn không?
Nha hỏi dồn như muốn biết kết cục rồi ra sao.
     - Ồ, đó là một chuyện khác, anh tôi về thăm nhà, buồn lắm, hay tâm sự với tôi: “Anh hay đi xa, nhớ vợ con lắm! Khi về tới nhà, buổi tối muốn đàn và hát cho chị ấy nghe như hồi mới yêu, nhưng chị ấy không thích!”
     Khi thì nói: “Anh nghỉ đi cho các con còn ngủ!
     Khi thì nói: “Em phải ngủ sớm mai còn đi dạy!”…
     Nhớ hồi mới yêu, chị vẫn nghe anh đàn hát cả ngày không thấy chán! Ra về còn quyến luyến, như muốn mãi mãi bên nhau! Nhưng ngày xưa ấy qua rồi! Anh tôi buồn lắm hay nói với chị em tôi:
     -“Lấy được người mình yêu chưa chắc là hạnh phúc!”
Nha sốt ruột:
- Rồi sau đó thì sao, họ chia tay chứ?
- Cả nhà tôi ai cũng nghĩ như vậy, khác tính khác sở thích thì sớm muộn gì cũng sẽ chia tay, nhưng…(tôi hơi ngập ngừng…)
- Nhưng sao?
Nha sốt ruột hơn.
- Trong một lần hành quân, anh tôi ra đi mãi mãi! Chị dâu tôi khóc lóc thảm thương, chết đi sống lại, chị em tôi vô cùng xót xa cho người anh vắn số và cùng nghĩ như nhau: “Chắc không lâu đâu, chị dâu tôi còn quá trẻ lại quá đẹp!”
- Rồi sao, cô làm tôi sốt ruột muốn chết đây nè!
- Từ từ chứ, đang hồi hấp dẫn nhất đây, chị dâu tôi, cô hoa khôi của ngày ấy, nuôi các con tới trưởng thành và… tới bây giờ vẫn sống độc thân, hỏi sao không bước thêm bước nữa, chị nói, không ai có thể bằng anh của em!
- Một mối tình thật đẹp!
- Ừ, phụ nữ Việt Nam được xem là chung thủy nhất!
Ngày xưa người ấy của tôi hay lên mạng để tìm kiếm thông tin. Tôi lo ngại cho sức khỏe của anh nên luôn nói anh đừng thức khuya, anh ốm lắm rồi, tôi sợ…tôi nói gì thì nói, anh vẫn thế, vẫn miệt mài thâu đêm…anh không bỏ được thú say mê lên mạng! Tôi giận dỗi, trách hờn anh, và…còn ghét luôn cả cái máy tính!
Nhưng tôi có ghét anh ấy đâu, khi anh xa tôi, tôi nguyện cả đời nầy không yêu ai nữa, vì tôi nghĩ rằng không thể nào tìm được một người nào yêu thương tôi như anh ấy!
Con người ta không bao giờ biết quí cái mình đang có, đến khi mất đi rồi mới đau khổ, xót xa! Bây giờ tôi biết nghĩ thì mọi việc đã quá muộn, và ngày xưa ấy đã qua rồi!
-  Chắc muốn khuyên tôi một điều gì?
- Anh không hiểu sao, đâu phải người ta thương yêu mình là phải yêu cả nghề nghiệp hay ý thích của mình, cô ấy thích mua sắm, anh có thích không? Đàn ông con trai mà, đâu có ai thích đi siêu thị hay shop thời trang, đó là chuyện của phụ nữ…Mình không thể chìu theo ý người ta thì làm sao bắt người ta làm theo ý mình được!
Đôi khi người ta có cùng sở thích như mình, nhưng có…yêu mình đâu! Như Kỳ đây, Kỳ chỉ thích nghe anh đàn…
- Hiểu rồi, hiểu rồi, cám ơn Tử Kỳ!
Sóc Tím.
(20/07/2012.)

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Tình đầu không phai.




Núi.


Co hoi thuong ngoan mua thu Dong Au tuyet dep
Ảnh minh họa lấy trên Google!

Núi.

Cô nhớ Núi! Lần gặp nhau trước cổng trường, giọng anh trầm buồn.
“ Đi uống nước nhé!”
Hớp một ngụm nước, như để cho nỗi đau lắng xuống, anh nói nhỏ:
“Anh biết hết rồi, sao lại giấu anh? Anh có lỗi gì chứ?”.
Rồi nhìn cô, cái nhìn không sao nói được!
Khi ấy cô chỉ muốn gục đầu vào vai anh mà khóc!
Nhưng cô kịp dằn lòng, làm sao có thể yêu, có thể chịu đựng và sống vui  với một người nổi tiếng như thế, anh là thần tượng, là mơ ước của bao cô gái trẻ. Cô có một con tim biết suy nghĩ, và cô không muốn mình bị tổn thương!
Mím môi, nén cảm giác run rẩy, cô nói:
“Rồi anh sẽ quên em thôi!”
Anh giận dữ:
“Sao em có thể nói được như vậy, em nghĩ vậy thật sao? Em có hiểu cảm giác của anh không?”
Cô yên lặng và nước mắt cứ rơi, không biết phải nói gì nữa! Anh là mối tình đầu của cô, sâu lắng và êm ái! Có lẽ cả đời nầy cô sẽ không còn yêu và được yêu như thế nữa…
………Anh đứng lên, bước chân như vô hồn, cô không dám nhìn theo, hai tay ôm mặt, cô khóc lặng lẽ!
Nếu Núi quay nhìn lại, sự việc sẽ như thế nào đây?
Cô cũng không biết nữa, chỉ biết từ đấy trong tim cô có một vết thương, nó trở nên đau đớn hơn, nhức nhối hơn, nếu người đến sau lỡ làm cô buồn! Bất hạnh cho người ấy!

Nhưng Dương yêu cô thật lòng, rất quan tâm chăm sóc cô.
Đặc biệt là biết chìu theo những ý tưởng rất trẻ con của cô: Bàn làm việc bên cửa sổ, có hoa hồng. Ngoài sân trồng thật nhiều hoa, bốn mùa thơm ngát…! Dương có thể làm tất cả chỉ để cô vui. Nhưng có một việc, cô không thể trách hờn anh được, anh xóa đi tất cả những bản nhạc của Núi, như cô cất giấu đi hết những kỷ vật mà Núi đã tặng cho cô! Cô nghĩ, chắc mình cũng sẽ quên thôi! Phải nhìn phía trước mà bước tới chứ!
Nhưng làm sao quên được, không thấy mặt người, còn tiếng nhạc, lời ca như vẫn quanh đây, nhẹ nhàng mà cô nghe tim đau xốn xang!
Con Hiền nói: “Tối nay đi nghe nhạc, Núi của mầy đấy, rủ Dương cùng đi, được chứ?”
“Anh ấy bận rồi, thôi bọn mình đi với nhau, lâu quá mới họp mặt, kéo luôn cả thằng Quân, con Thúy, con Hồng nhé!”

Cô lướt mắt qua tủ áo, chọn màu tím mà Núi yêu thích, một cảm giác không biết là vui hay buồn cứ quấn lấy cô, cô hát nho nhỏ, “ Trời ươm nắng, cho mây hồng…” Chợt nhớ, hình như bài nầy Núi hát cho cô, một cảm giác bồng bềnh khó tả, cô nghe như lần đầu tiên hò hẹn, mỉm cười một mình, một chút ngày xưa sống lại: “Bây giờ anh sống sao rồi, đã yêu ai chưa?”
Đám bạn nghịch ngợm đang ồn ào trước sân, cô sửa lại váy áo, thêm chút tím lên mắt cho mơ màng một tí, đi ra.
Đám bạn ùa vào, Quân vẫn dễ ghét như ngày nào, cậu ta nhìn cô và hát:
 Dù nàng đẹp như một bông hồng, nhưng tôi đâu dám yêu nàng…”
“Gớm, yêu để mà chết à”! giọng con Hồng chanh chua.
“Chồng nó đai đen đấy!”
“Nhưng mà tui chạy giỏi, vận động viên điền kinh mà!”
Con Hiền chen vào:
“Thôi đi các ông các bà, trễ rồi!”
Rồi kéo cô lên xe.
Tới nơi cũng vừa đúng giờ! Sau màn giới thiệu trang trọng, ca sĩ bắt đầu hát, cô nghe mà hồn để đâu đâu ấy, chỉ mong Núi của cô sớm ra sân khấu, nhưng  người cô thấy trước lại là Dương, khi anh bước lên tặng hoa và ôm hôn cô ca sĩ trẻ!
Nhỏ bạn hỏi:
 “Ê, mày có ghen không vậy?”
Cô cười, nghe lòng lạnh ngắt, một cảm giác khó nói, như cô bé vừa bị mất viên kẹo hồng, hơi tiếc, nhưng không thấy buồn nhiều.
Lũ bạn tế nhị nháy mắt nhìn nhau, im lặng.
Rồi Núi cũng xuất hiện giữa những tràng pháo tay không dứt, anh nhìn xuống như cố tìm người thân, nói vài lời cám ơn, rồi hát:
Gọi nắng, cho cơn mơ chiều…”
Anh hát say sưa, cô nghe mà bối rối quá, nói với nhỏ bạn:
“ Anh gầy đi nhiều quá, không biết anh sống thế nào?”
Nhỏ bạn thì thầm:
“Nghe đâu vẫn còn độc thân!”
“Thật sao, còn cô người mẫu, á hậu gì đó?”
“Không thành, người ta bỏ đi lấy chồng rồi, tại Núi của mầy cả, ai mà có thể chờ đợi được chứ!”
Cô nghe xót xa, sao lại thế, có phải vì em không? Chắc em đã làm khổ anh rồi!
Làm sao em có thể yên lòng khi hai năm qua anh vẫn một mình! Hay là quyết định xa anh ngày đó là một sai lầm! Em phải làm sao đây? Ngày hôm qua đâu rồi?
Cô chìm vào vô vàn câu hỏi, không còn nghe thấy gì hết, Núi hát những bài gì cô cũng không biết nữa…..cho tới khi tiếng vỗ tay vang lên, Núi của cô cúi chào, cám ơn, bước vào trong, cô mới sực tỉnh!
Quân nhìn thấy hết, hiểu hết, mặc dù cậu có vẻ như ruột để ngoài da, cậu đi đâu đó, ít phút sau quay về, nói với đám bạn:
“Đi uống nước thôi!”
Rồi quay sang cô:
“Bà sao vậy, không được khỏe à?.”
Nói xong dìu cô đứng lên. Cô nghĩ:
“ May cho cô, lúc nầy còn có lũ bạn, nếu không, chắc là cô đơn lắm!”
Nhỏ Hiền thì thầm:
“Ngày mầy đi lấy chồng, thằng Quân buồn lắm đó, tao tưởng nó không thể vượt qua được!”
Cô ngạc nhiên:
“Tao đâu có biết, có nghe nói gì đâu!”
“Ừ, thì tình câm mà”.
Cô lại một phen ngạc nhiên:
“Trời, thời buổi nầy mà còn tình câm!”
Rồi cả hai cười phá lên, đám bạn không hiểu gì, thấy cô vui cũng cười theo.
Cả bọn kéo đến một quán nhỏ, dễ thương, chủ nhân là một ca sĩ thất tình, về mở quán này. Cô và đám bạn vẫn lui tới đây khi buồn, nghe nhạc nhẹ, những bài mà Núi hay hát. Thế đấy, “Tình nhỏ làm sao quên!”
Núi đã chờ sẵn tự bao giờ, đôi mắt anh thật buồn, nỗi buồn không sao tả được!
“Em sống ra sao, có hạnh phúc không?”
Cô chớp mắt, biết nói sao, với cô hạnh phúc cũng thật xa vời, như hái sao trên trời vậy!
Sóc Tím.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

Bà mẹ quê!



Bà mẹ quê!





Làng quê bụi đỏ ngập ngừng
In hình dáng mẹ trên lưng chừng đồi
Mắt trông về hướng xa xôi
Các con quên mất đường về rồi sao?
Sóc Tím.
(09/07/2012)

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

Ký ức dễ thương.




Ngày tháng hạ!

( Cho CN nhân ngày lên chức bà Ngoại nhé!)



Hoán đổi đầu bố mẹ và con bằng photoshop
Hình ảnh vui lấy từ Google! (Photoshop đổi đầu.)



Mùa hè sắp hết, kỷ niệm chợt ùa về trong tôi, một chút ngẩn ngơ, dễ thương, và nhớ…nhớ thật nhiều như mới ngày hôm qua, một thời tuổi trẻ, mơ ước vươn xa!...
Giấc mơ áo trắng tôi ôm ấp từ lâu, và ngày hôm đó định sẽ thức sớm để thi tuyển vào trường Y, nhưng sao trong lòng nghe xôn xao đến lạ! Ồ, không ổn rồi, trời ạ, hôm nay sẽ không đi thi mà …đi sinh con!
Biển tức tốc đưa tôi vào BV, tôi hơi bàng hoàng, tiếc, theo tính toán thì còn cả tuần nữa mà, sao con đòi ra sớm vậy! Vui, và lo nữa, tôi lâm râm cầu nguyện con sẽ được yên lành!
Đến nơi, bác sĩ nói chắc trong ngày nay thôi, mẹ tôi nói về nhà nghỉ ngơi, con so sinh không nhanh đâu, nhưng tôi không yên tâm, phải ở lại chờ cho chắc ăn! Ôi, những cơn đau râm ran làm tôi lo lắng, con ngoan nào, không biết là trai hay gái đây, nhưng mẹ sẽ yêu con lắm, dù trong bụng mẹ con quá quậy,  quẫy đạp lung tung!
Nhớ những ngày trước, đặt tên cho con, Biển và tôi chọn một tên cho dù con trai hay con gái! Nguyên Hạ, kỷ niệm mùa hè ta quen nhau! Nguyên Hạ ơi, ngoan nào, ngoan nào, đừng quấy mẹ nhiều nhé!
Tôi là bệnh nhân được chú ý nhất, chắc vì tôi nhỏ nhắn, tươi tỉnh và rất hay cười! Đi tới đi lui, gợi chuyện làm quen với các cô, (có ai nói với tôi đi nhiều cho dễ sinh!) nhưng không ít lần nhăn nhó vì hơi đau, và còn ráng ăn nữa, hồi đó có gì ngon đâu, chỉ mì gói và bánh ngọt, mẹ tôi bảo ăn nhiều để lấy sức mà sinh con! Tôi hay ra cổng nói chuyện với Biển, anh động viên cho tôi yên tâm: “..em khỏe, không sao đâu cố lên nhé, đừng lo!”
Mười giờ đêm, nghe đau nhiều hơn, thu dọn, tự xách đồ vào phòng trực: “Cô ơi, cho em đi sinh…!” Cô y tá dễ thương cười nói: “Ồ, được, em nằm đây!” Bác sĩ khám, nói gì với cô y tá, tôi được chuyển lên phòng sinh trên lầu! Cơn đau bắt đầu, tôi rên nho nhỏ, cô hộ sinh còn trẻ lau mồ hôi cho tôi, và nói: “Không sao đâu, cố nhé, chắc gần tới giờ rồi đó!” “Con ơi, ngoan nhé!” tôi thì thầm, “Ôi, đau quá, bác sĩ ơi!”
Cơn đau kéo dài, tôi cố chịu chỉ nghĩ đến sinh linh bé nhỏ của mình,… Tôi nghe nói, “Được rồi, cố lên, ồ, con gái!...” Tôi thở nhẹ, cơn đau dường như tan biến, tôi có con gái, Nguyên Hạ ơi! Cô y tá bế bé cho tôi nhìn, “… ôi, con tôi xinh quá!” Rồi chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng, cảm giác êm ái làm sao!
Không biết là bao lâu, tôi được đánh thức và chuyển ra phòng ngoài, con gái ở chiếc nôi đặt cạnh giường mẹ, tôi nhìn con, gương mặt bé xíu, đôi mắt khép hờ với đôi môi hồng chúm chím, đang trong giấc ngủ hồn nhiên! Tác phẩm của chúng mình thật tuyệt, Biển ạ!
Theo năm tháng con lớn dần lên, những khi con đau bệnh ba mẹ lo lắng vô cùng, hồi ấy mẹ cũng rất ốm yếu, vừa đi làm vừa chăm sóc cho con. Rồi thời gian khó khăn cũng qua đi, con khỏe mạnh và học giỏi, đó là phần thưởng cho ba mẹ!
Tôi chớp mắt, thời gian qua nhanh quá, con gái bé bỏng ngày nào đã trưởng thành, xinh đẹp và thành đạt! Một cặp song sinh cho con biết làm cha mẹ là như thế nào! Vất vả, khó khăn, mà vẫn vui khi nhìn nụ cười con trẻ! Làm cha mẹ thật khó, phải không con!

Sóc Tím.


 

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

Thơ comment.




Nhặt!









(Sóc Tím đem comment của mình từ bài “Không nhặt” của Hoa Vàng về!)

Tôi thích con ốc vàng
Sóng đưa vào bờ cát
Tôi đưa tay nhặt lấy
Của đất trời đánh rơi!
Tôi nhặt con ốc nâu
Biết là gánh nỗi sầu
Tôi sẵn sàng chấp nhận
Ai yêu mà không đau!
Sóc Tím.
(27/06/2012.)

Những khoảng lặng...



Những khoảng lặng….










Anh đi hơn hai năm rồi! Những ngày đầu thật khó khăn, tôi tập làm quen với đơn độc, tôi tập vừa làm cha vừa làm mẹ, cũng may là tôi không phải lo toan cho cuộc sống thường ngày, không cần đấu đá gì, chỉ nhìn xem con cái sống ra sao, chúng cần gì, các bé học hành ra sao, và tôi cố giữ cho mình được khỏe, để tránh cho các con khỏi lo lắng, chúng còn có gia đình riêng cần vun bén!
Cơn lốc các phòng khám TQ, ồn ào quảng cáo dữ dội và ăn tiền thật nhiều mà kết quả điều trị không cao, làm cho tôi nhớ lúc anh bệnh nặng, đã qua tới Singapore, không ổn, quay về VN, điều trị cả tháng trời ở BV Chợ Rẫy! Anh vẫn uống thuốc ở BV Ung Bướu như để vui sống chờ đợi…
Các em của anh ở Mỹ, ở Đức về để từ biệt, thật đau lòng, ngày trước khi nhắc chuyện này là tôi khóc, bây giờ tôi nghĩ khác: Tôi thật hạnh phúc khi lo lắng cho anh được đến giây phút cuối cùng!
Tôi và các con quyết định đưa anh đi Quảng Tây, TQ để điều trị khi BV Chợ Rẫy đã từ chối, khuyên để anh ở nhà và chờ đợi…và cũng là theo nguyện vọng cuối cùng của anh, ai cũng muốn sống, còn nước thì còn tát, một chút hi vọng mong manh là khi nghĩ đến nhiều người qua TQ có thể được cứu sống!
Ba người: anh, tôi và con gái, tôi vốn sợ độ cao mà khi ấy tôi không còn nghĩ gì, chỉ cầu nguyện cho chuyến đi an lành, và anh được điều trị tốt! Vừa xuống phi trường là anh đã ngất xỉu, con gái khóc sướt mướt gọi ba ơi, tôi cầu nguyện, kêu tên đấng trên cao kia…người cấp cứu anh, khi đó anh xuất huyết rất nhiều, tiêm thuốc cầm máu và đưa được anh tới BV cách đó hằng 30km!
Họ bố trí cho một phòng để vừa   chăm sóc người bệnh, vừa để thân nhân có chỗ nghỉ ngơi!... Gắn máy móc để theo dõi tim mạch… anh phải nằm dài không cử động gì để đừng xuất huyết thêm nữa, truyền máu, truyền đạm và không được ăn uống gì cả, chỉ thấm nước vào môi khi thấy miệng khô!
Nộp một khoản tiền khá lớn bằng nhân dân tệ…mỗi ngày họ đưa bản kê, chừng nào gần hết tiền thì họ báo để mình chuyển tiền vào thêm! Phải công nhận là dịch vụ ở đây rất tốt, ngoài việc thân nhân phải theo dõi người của mình, điều dưỡng, y tá khoảng 10 phút ra vào một lần, bác sĩ thăm khám bệnh thì vào ra liên tục và gọi thì có ngay khi người nhà có lo lắng, thắc mắc! Nhưng tiền thì cao ngất, một lọ đạm truyền nhỏ (cùng hiệu) mắc gấp 3 tới 4 lần ở VN và tất cả các khoản từ nhỏ đến lớn, từ công thăm khám đến y tá điều dưỡng… giá cả như ở Mỹ! Nhưng tới ngưỡng của sự sống chết, tiền bạc không còn ý nghĩa gì nữa, tôi có thể đánh đổi tất cả chỉ mong giành lại cho anh sự sống!...
Con trai qua đây một tuần để thay thế chị nó về nước có công việc, vậy là anh cũng gặp được con trai, cám ơn trời! Rồi con gái trở qua ở cùng anh tới những ngày cuối! Anh cũng cố ngồi lên sửa máy tính khi mạng bị trục trặc không liên lạc được về VN, anh sáng suốt như vậy ai mà tin sao có thể ra đi vội vàng như thế!...
Họ điều trị rất bạo tay, thuốc, thuốc và thuốc, tôi nghĩ nếu vượt qua được giai đoạn sinh tử này, anh có thể sống! Điều trị bằng cách bắn tia hạt nhân vào người, anh có vẻ khá hơn, nhưng lấy máu nuôi để tăng cường hệ miễn dịch, sau đó tiêm truyền lại vào người, có lẽ làm cho anh sớm ra đi vì cơ thể anh lúc ấy đã yếu lắm rồi!
Chắc anh biết mình sẽ đi xa, nên một ngày trước đó anh nói: “Có lẽ anh tính sai khi sang đây điều trị, hết tiền, tội cho em quá, anh chết rồi ai lo cho em, sợ con cái đối xử không tốt, em quá hiền, anh sợ chúng lấn lướt em!...” Tôi cười cho anh yên tâm, đừng lo, chỉ cần anh sống, về nước, dù anh không đi lại được, em sẽ đẩy xe đưa anh đi khắp nơi, em và các con sẽ vui, chúng ta lại sống hạnh phúc!...
Sau này tôi mới biết là anh đã dặn dò con gái sau này ráng thương yêu, chăm sóc cho mẹ!...
Tôi đâu biết đó là lần nói chuyện cuối cùng của anh và tôi!
Khoảng 4h sáng hôm đó, tôi đang ngủ chập chờn thì anh gọi… bác sĩ y tá vây quanh anh, truyền dịch, bấm máy,....tôi kêu con gái thức dậy, rồi chạy tới chạy lui mà không biết làm gì!... 6h, anh không thở nữa, tôi kêu trời, tôi gọi Chúa ơi… không ai nghe thấy tiếng tôi, trời hôm ấy lạnh lắm, chừng 7, 8 độ và trong lòng tôi cũng lạnh ngắt! Hết rồi!
Ba ngày sau, 11/01/2010, chúng tôi về nước cùng với lọ tro tàn, những gì cuối cùng còn lại của anh, tôi không còn nước mắt để khóc nữa!
Giờ đây, tôi có thể mỉm cười, ít ra trong những phút cuối cùng có tôi và con gái bên cạnh anh, dù anh không thể ở lại nhưng chắc sẽ không buồn tủi vì mọi người đã cố hết sức, và một tháng trời ở bên anh, tôi nghĩ cả hai ta rất hạnh phúc dù trong lo âu, kỷ niệm đó tôi để dành khi buồn lôi ra gậm nhấm, tôi nghĩ tôi vẫn hạnh phúc hơn bao người khác anh yêu ạ!
Sóc Tím.
(27/06/2012.)

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Thuở ngây thơ.





Hồn nhiên.




Ngày xưa bé dại ngây thơ
Đôi chân sáo nhỏ ngu ngơ trên đường
Hái bông hoa dại ven tường
Cài lên tóc ướt chơi trò cô dâu!

Một hôm cô bạn mắt nâu
Mời đi đám cưới đón dâu gần nhà
Rắc vụn giấy trên đường hoa
Cô dâu e ấp thướt tha gót hài
Chú rể bước tới tươi cười
Nắm tay cô bé “Thôi về nhà anh!”
Cậu bạn kề tai nói nhanh
“Mai ta đám cưới nếu Thanh bằng lòng!”
“Ôi trời, bé quá đi ông
Thôi về hỏi mẹ đừng trông mong gì!”

Trả lời như thế đó thôi
Nhưng ngày mai trốn chẳng chơi bạn này
Đi về mách mẹ cho xem
Ông còn nói thế không thèm nhìn đâu!
Sóc Tím.