Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Chuyện của tôi,




Thương…!

“Thương chồng nấu cháo le le
Nấu canh bông bí, nấu chè hạt sen!
Tiếng hát ru con của người hàng xóm gợi trong tôi bao kỷ niệm êm đềm…
Con le le chỉ có ở miền sông nước, rừng tràm lá thấp quanh năm ầm ướt!
Trong trí nhớ mơ hồ của tôi, le le con xinh xắn như chú vịt nhỏ hay chú gà con mà các anh chị đi bắt về cho tôi chơi, thời đó không có thú bông, nhất là ở vùng quê U Minh xa lắc!  Con vật dễ thương như một nhúm tơ mềm, nằm im trong chiếc lồng nhỏ, tôi ngắm mê mãi quên cả cơm trưa, mợ tôi phải gọi năm lần bảy lượt tôi mới vào ăn!
Le le không chỉ để trẻ con ngắm nghía chơi đùa, mà nấu cháo với đậu xanh ăn rất bổ dưỡng, rất “nên thuốc” theo cách nói của bà ngoại tôi! Với người dân quê, chuyện bảo vệ môi trường mơ hồ lắm, các con vật sinh ra là để phục vụ con người ta! Con người càng văn minh, giàu có thì họ càng tìm những thứ lạ, hiếm, ăn như để khẳng định đẳng cấp của mình….
Hôm nay ra công viên thấy người ta bán hạt sen, nhớ câu hát, nhớ cháo le le, ừ, sao mình không tự đãi mình một bữa, mà làm sao có le le, thôi vào siêu thị mua gà ác thay thế vậy, cũng hay! Bông bí người ta bán ngoài chợ thiếu gì, mua một ít về nữa là làm được một bữa ăn như bài ca dao!
Thử dọn lên một mâm, cháo le le, canh bông bí nấu tôm khô và chè hạt sen tráng miệng, hì, thiếu thiếu sao ấy! Ừ, phải có món gỏi củ hành với gà xé, thêm ít cà rốt cho có màu, rau thơm nữa, đậu phộng rang rắc lên mặt. Ôi, vừa đẹp vừa ngon, nhưng đừng quên nước mắm cay! Tuyệt, nhưng còn món canh bông bí thì sao, hì, đem vào tủ để chiều ăn, chứ nó có đồng bộ gì với các món này đâu! Hì, xin lỗi ca dao nhé!
Sóc Tím.
(26/09/2011)

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2011

Thơ tình tím.




Đợi!
Chiếc lá thu rơi rơi
Nơi chỗ ngồi còn ấm
Sao anh không cố đợi
Để mất nhau suốt đời!
Sóc Tím.
 (18/08/2011)



Click the image to open in full size.

Đêm ngọc lan!





Đêm ngọc lan!

“Đố ai nằm ngủ không mơ, biết em nằm ngủ hay mơ, nửa đêm trăng xuống đứng chờ ngoài hiên, nửa đêm anh đến, bến bờ yêu đương…”(Phạm Duy.)
Em vuốt mái tóc dài, ướt đẫm, mẹ dặn không được gội đầu ban đêm, thế nhưng em thích, rất thích cảm giác mát mẻ của đêm tóc ướt, nhẹ nhàng, thần thoại! Bơi ban tối cho làn da đừng đen rám, một ngày làm việc vất vả thả xuống giòng nước, những muộn phiền cũng trôi theo, bạn nói nhìn em như có nét cười, em tươi tắn yêu đời như đứa bé, nói chuyện huyên thuyên và nghịch nước bắn tứ tung! Vậy đó, em như không biết buồn là gì! Nhưng hôm nay em nhìn vào gương thật lâu, nghiêng qua nghiêng lại và mỉm cười, biết rồi, nhớ ai phải không, à, cái anh chàng bơi nhanh như rái cá, uốn lượn như vận động viên, đưa tay vẫy em ở cuối bễ bơi, nói gì đó, thấy em cười rồi bơi ra xa xa… Lau cho tóc khô ráo, em hong nhẹ dưới làn gió hay hay, không dùng máy sấy vì sợ làm mất độ mượt mà của tóc, em có cả buổi tối mà, đâu có gì vội!
Mùi hương ngọc lan bay man mác, người ta bảo những người yêu nhau  tâm sự dưới tán cây thường hay tan vỡ, vì cây là linh hồn của một thiếu nữ bị tình phụ, nên rất ghen tị với những đôi tình nhân! Chuyện có thật không, riêng em chỉ thích mùi hương ngọt ngào và hoa trắng nuốt như những ngón tay thon! Trời ạ, chắc em cũng muốn làm thơ nữa rồi, chị em nói mơ mộng vừa thôi, tuổi này rồi không lo đi kiếm một mảnh tình vắt vai! Sao phải đi kiếm tìm nhỉ, tình yêu tự tìm đến em đấy chứ, chỉ tại em chưa gặp đó thôi!
Tiếng đàn trầm trầm, lời hát dễ thương, vọng ra từ một ngôi nhà bên kia phố, trong khoảnh sân be bé đầy hoa, chủ nhân là một nghệ sĩ tên tuổi, nhưng tiếng đàn, tiếng hát này đơn sơ lắm, có lẽ của một người rất trẻ! “…đố ai nhặt được tim ai, biết em nhặt được tim tôi, để tôi ca hát…” hì, em không nhặt tim anh đâu, anh có cách tỏ tình thật lãng mạn, nhưng nếu tim em rung thì em sẽ khổ lắm đó, lãng tử ạ!
Em cũng đàn một chút, góp vui với bên kia, hì mới học, nhưng không tệ đâu nhé…em đàn mãi, rồi cuối cùng là: “..Đời tôi có đôi lần khép cửa, rồi bên vết thương tôi quỳ, vì em đã mang lời khấn nhỏ, bỏ tôi đứng bên đời kia!” (Trịnh Công Sơn.)

Sóc Tím.
(18/09/2011.)

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Món kho quẹt và nửa bản tình ca!





Món kho quẹt và nửa bản tình ca!

Sắp đi chơi xa còn rủ cả vợ chồng cô em nữa nên phải làm món gì nho nhỏ để các bé ở nhà ăn kèm cho đỡ ngán thức ăn! Cô em có ý kiến là mình nên làm món kho quẹt, nghe được đấy, mình đồng ý liền!
Rồi thì nào là thịt xay, nước mắm ngon, đường, hành xay nhuyển…trời ạ, vừa làm xong, chưa kịp đem để dành thì bị ăn thử, hết, … Cô em nhờ làm thêm vì ông chồng muốn ăn cháo trắng, kho quẹt dễ ăn nhất, thôi cố lên!  Cái tật hay khoe khoang không chừa được, hàng xóm sang ăn thử, thấy ngon, không làm giùm đâu, hướng dẫn thôi, người ta làm không ngon, năn nỉ, lại giúp, ôi thôi cực thân rồi, lần này về chắc phải mở cửa hàng bán kho quẹt, gì chứ khu ổ chuột này, món bình dân ở cuối danh sách đó, chắc là đắt khách!
Bạn cười, món kho quẹt có gì mà nói chứ, làm như cao lương mỹ vị vậy! Hì, vậy đó, bạn đến nhà hàng sang trọng mà xem, nó còn đi kèm trong thực đơn,  nhiều thịt cá ăn hoài đâm ngán, các loại rau đậu hay một dĩa ngủ quả luộc chấm kho quẹt thì ngon tuyệt!
Bạn thắc mắc, thế nửa bản tình ca là sao? Việc này mới đau đấy, cô em hứa đi cùng chồng, với mình là ba người cho vui, chừng mua vé xong, vợ chồng họ cáo bệnh không đi, thế là, ( tôi áp tay vào ngực mình!) “nửa bản tình ca” lủi thủi ra ga một mình vào một sáng tinh mơ, hic, hic!
Sóc Tím.
(13/09/2011)

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Thơ tình tím.






Thu ơi,

Em đến làm chi
Để thương để nhớ
Khoảnh khắc chờ đợi
Vời vợi ngậm ngùi
Người đến bên đời
Cho tôi yêu vội
Nụ hôn lần cuối
Nước mắt mặn môi
Xa nhau trong đời
Mãi còn vương vấn!
Sóc Tím.
(12/09/2011)

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Thơ tình tím.





Thu.





Người về phố xa
Nỗi buồn ở lại
Lung linh giọt nắng
Cuối trời xôn xao
Chiếc lá đầu thu
Vàng bay ngơ ngác
Ai gom thương nhớ
Thả vào hư không!
Sóc Tím.
(11/09/2011.)

Tình thơ tím.



Thu.






Người về phố xa
Nỗi buồn ở lại
Lung linh giọt nắng
Cuối trời xôn xao
Chiếc lá đầu thu
Vàng bay ngơ ngác
Ai gom thương nhớ
Thả vào hư không!
Sóc Tím.
(11/09/2011.)