Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

Thơ tình tím.




Cà phê!

Quán cà phê cóc
Góc phố hiên nhà
Ngồi với bạn bè
Với Em
Nhìn người đi qua
Đi lại
Vội vàng, hối hả
Nhịp sống thật trẻ
Mà thật dễ thương
Cuồn cuộn trôi đi
Trong lòng phố nhỏ
Mới ngày hôm đó
Giờ đã xa xôi
Ngồi đây một mình
Thương thương người ấy
Ngụm cà phê đắng
Đắng cả trong tim
Cà phê không hồn
Cùng chia nỗi nhớ
Người ta vội vã
Rộn rã quanh đây
Cuộc sống vẫn đầy
Trong em vắng ngắt!

Sóc Tím.
(16/08/2011.)

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011

Thơ tình tím.




Nếu!

Nếu anh nói yêu em mãi mãi
Đâu phải là điều không thể, phải không anh
Nụ hồng tươi cần hạt sương buổi sớm
Em cần anh để nuôi sống trái tim mình!

Sóc Tím.
(14/08/2011)

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Tình thơ tím.



Bán!

Tôi mang đi bán tình thơ
Chợ đời ế ẩm bơ vơ gánh về
Tôi đi rao bán nụ cười
Người ta trả lại cho tôi nỗi buồn
Thôi thì tôi bán hoàng hôn
Không mua tôi lại mang về tặng tôi!
Sóc Tím.
 (12/08/2011)

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Tản mạn.




Tản mạn “Chân trời tím!”

“Anh hứa đưa em về nơi chân trời tím. Nghe gió reo qua trái tim từng hoàng hôn! Anh chỉ muốn duyên tình hai chúng ta, như ánh sao cao vút cao xa trần gian!...”
Lời bài hát êm nhẹ, xưa anh vẫn hay hát cho tôi nghe, dịu dàng, dễ thương, tôi nghĩ là mình may mắn có một người thương yêu tôi như thế!
Anh nói mình sẽ đi Huế một chuyến, để em được ngắm chân trời tím, vời vợi buồn, nhẹ nhàng như tâm hồn thơ thẩn của em! Tôi cứ buồn cười, ừ nhỉ, sẽ có những vần thơ thật hay về Huế, Huế huyền thoại, Huế thân thương!
Anh nói với tôi bằng giọng Huế, sâu lắng, êm êm, đáng yêu làm sao tà áo tím các cô gái Huế, với nón lá nghiêng nghiêng, dáng đi dịu dàng tha thướt…mà giọng nói đó làm tôi chết mê chết mệt rồi đây! “Hừ, ra tới Huế em sẽ không cho anh đi chơi một mình đâu, chắc là “lạc lối về!” “Đừng thiếu tự tin như vậy chứ, em biết không, nếu thay đổi cả đời này, anh vẫn chọn em!” “Trời ạ, nhớ nhé, em tin anh, anh Bắc kỳ dễ thương ơi!” Khi vui tôi vẫn hay gọi anh như thế! Tôi sống vui, không lo lắng, suy nghĩ gì nhiều, ngày mai có việc của ngày mai, thường thì… anh lo hết!
Người đàn ông đó là của để dành hiếm hoi nhất mà tôi có được!
Tôi như người bạn nhỏ của anh, anh có thể nói chuyện với tôi hằng giờ không thấy chán, vì tôi lắng nghe và sẵn sàng cảm thông với anh những chuyện cơ quan, hay những bực bội trên đường phố! Hì, anh bực mình vì lô cốt ngăn đường, ngày mưa đã sình lầy thì chớ, còn phải vất vả tránh nhau trên những khúc cua hẹp, có khi anh về tới nhà với áo quần lấm lem! Ly nước trà gừng ấm áp, chiếc khăn mềm mại lau lên gương mặt ướt mưa, làm người ta nhẹ lòng…
Đôi khi tôi cũng làm anh giận, tôi biết lỗi, mà xin lỗi xem ra cũng khó quá, chắc gì người ta cho mình là thật lòng! Tôi ra vẻ ân hận, mà làm sao đây, ráng… khóc vậy, kỳ thật, bên anh tôi thấy yên ổn, xưa nay vẫn thế, thì làm sao mà khóc cho được đây! Trời ạ, làm diển viên khó thật, thay vì phải khóc cho nhiều để tỏ ra mình biết lỗi, tôi lại tức cười, và không nhịn được cười! Anh nổi giận, (hay làm bộ giận dữ!) “Thế mà em còn cười được sao?” Tôi trốn vào phòng và gọi điện cho bạn đến rủ anh đi uống cà phê! Tuyệt, anh trở về nhà với gương mặt tươi tắn, hì, hết giận! Có bạn cũng hay đấy chứ!
Anh là người đàn ông ngọt ngào, và đôi khi tôi phát ghen lên, trời ạ, gọi điện cho ai mà “em anh” ngọt xớt vậy cà? Tôi nghe sôi cả ruột, liền diện quần áo bỏ đi chơi, tới nhà nhỏ em cả buổi cho anh biết tay! Anh đi đón về, nhìn mặt anh, hình như hối lỗi, hình như ân hận mà tôi không thể nhịn cười, lại hết giận, thật là con nít quá!
Về thăm quê, bạn cũ tới chơi, kể chuyện tình xưa, tôi thấy vui vui, ừ nhỉ, ai mà không có những mối tình thơ! Anh hồi đó hay dúi vào tay cô bạn những cuốn truyện trẻ con, hừ, có kèm thơ tình không đấy, anh chối lia lịa! Hì, “trời biết lời kia thật không?” tôi hay hát như thế để trêu anh, và không thấy anh giận, làm sao mà giận được tôi chứ!
Anh là người đàn ông duy nhất mà tôi nghĩ mãi không biết là thiếu nợ tôi, hay tôi thiếu nợ! Dù sao anh cũng nợ một lần ra Huế cùng tôi ngắm chân trời tím! Huế ơi!
“…Anh chắc em mơ về nơi chân trời tím! Mơ chúng ta in bóng trên khung trời xa! Nhưng em biết cho dù muôn kiếp sau, hai chúng ta không thể đến cùng nhau!”
Sóc Tím. (11/08/2011.)

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2011

Thơ tình tím.




Nợ!

Có người đòi thiếu nợ
Dù tôi chẳng cho vay
Chút ân tình vụng dại
Nửa nụ cười tinh khôi

Vầng trăng thơ ngày ấy
Qua rồi một giấc mơ
Cớ sao người vẫn nhớ
Thầm tiếc mối duyên hờ

Anh thôi đừng đợi nữa
Cho nợ lại tình ơi
Tôi chẳng đòi đâu nhé
Hãy giữ lại trong đời


Sóc Tím.
  (08/08/2011)

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2011

Chuyện của tôi.





Tôi và Chíp!

Mời vào trường này, nhóm chúng tôi vẽ ra thật nhiều mộng đẹp! Hì, còn mới toanh hà, tưởng dễ ăn lắm, cứ thi rớt vài lần rồi biết liền hà! Chị Mai nói như vậy đó, tôi không tin, hừ, làm gì mà rớt được, không sợ đâu! Rồi thả hồn lang thang, sau giờ học dạo chơi trong sân, thấy các anh chị học bài trong thư viện, im ắng đến nghe được tiếng quạt e e!
Một cậu bạn chắc học lớp trên, có vẻ tất bật, đi vào học khi cổng trường sắp đóng lại và khi ra về cũng hối hả, tôi để ý rồi đó, không nói cho các bạn nghe đâu!
Ai nói con gái đi học chẳng biết làm việc nhà gì cả, tôi không có vậy đâu nhé, tôi hơi khéo tay, may nè, cắm hoa nè, Soeur Bet thích lắm, lễ lớn nào tôi cũng vào nhà thờ giúp cắm hoa, vừa rồi cô Oanh thi ở quận, tôi cũng theo, được giải nhất đấy nhé!
Tôi đi mua hoa trang trí nhà bác Thu, chuẩn bị đám hỏi cô Út!
Có một shop hoa mới mở gần nhà thờ, sang xem thử. Ồ, nhiều hoa đẹp quá, tôi đang ngắm thì "cậu" hàng hoa mời chào: "Chọn đi cô bé, lan, huệ, hồng, cúc...!" Ngước nhìn lên, ồ, Chip, đó là tên các bạn tôi đặt cho cậu bạn hay đi học muộn! "Hì, người quen, bạn tên gì vậy?" "Mimi, còn bạn, thôi, tôi gọi bạn là Chíp nhe, các bạn tôi thích tên này! Chip hơi ngơ ngác: "Ờ cũng được!"
Từ đó tôi có bạn Chíp, hôm nào không có tiết học tôi giúp bạn ấy cắm hoa vào những chiếc giỏ xinh xắn, bày ra trước cửa hàng, nhiều hoa quá, tha hồ mà luyện tay nghề, học cắm cả hoa cưới, hoa tang...
Một hôm Chíp hỏi tôi có biết làm thơ không? Hì, đúng hệ rồi, tôi muốn nổ một chút, mà thôi, phải khiêm tốn chứ! "Biết chút ít, mà Chíp hỏi làm gì?" "Có những người đặt tôi viết điếu văn, nếu bạn làm được thì tôi nhận, kiếm ít tiền tiêu!" Nói thật , tôi hơi thất vọng, thôi cứ nhận đi, cũng là công việc mà!
Tôi cứ tưởng việc ấy là chán ngắt, chắc buồn lắm đây, nhưng không hẳn vậy! Có người buồn, có người đến nhờ viết mà mặt mày tươi tắn lắm, nghe đâu vợ giám đốc vừa qua đời!... Thôi, không để ý nữa, tuần rồi Chíp chia được kha khá, đủ để khao đám bạn nghịch như giặc đi ăn kem! Trời ạ, chúng tra hỏi tôi đủ thứ, nào là có gì với Chip không, khai đi rồi được tha thứ, nào là hăm mét mẹ tôi vì tôi "dám" đi làm thêm!... Bây giờ đâu phải mùa tết, nhà may của mẹ tôi đâu có nhiều đồ để thức khuya mà may, hì, tôi chỉ phụ cắm hoa ngoài giờ thôi mà!
Tôi cố học ngày học đêm, năm thứ nhất cũng qua đi, dù hơi trầy trụa một chút, hì, may quá không phải thi lại môn nào!
Chíp vào năm ba, cậu ta cũng miệt mài, học cả trong lúc bán hoa, mà sao hôm nay Chíp buồn quá vậy, chắc bị bồ đá đây, tôi nghĩ vậy nhưng không nói ra!
Dù chơi khá thân với Chíp, nhưng bạn ấy là người kín đáo, tới bây giờ tôi cũng không biết gì, ừ, thì gặp nhau, cắm hoa, phụ bán, thi thoảng có chỉ bài cho tôi, rồi thôi, tôi cũng không tò mò tìm hiểu thêm làm gì, đủ nhiều việc để suy nghĩ rồi!
Hôm nay Chíp mời tôi đi uống nước, chuyện này mới nhe, thực ra tôi không phải là đứa quá ngây thơ, hồn nhiên, hì, chắc tại chưa tới "giờ thiêng" đó thôi! Đối với Chíp, tôi bao giờ cũng giữ một khoảng cách, một phần chắc tại tôi hay ngó lên, mẹ dặn ra trường mới được yêu nhe, trời ạ, yêu mà cũng chờ ngày giờ nữa, nhỡ lúc đó tim nhảy loạn cào cào lên thì sao?
Chíp trầm ngâm: "Mẹ tôi ốm nặng, tôi phải về gấp, lần này chắc phải hơi lâu mới vào được!" "Chíp cho tôi gửi lời hỏi thăm, mong bác mau hết bệnh, khi bác khỏe rồi Chíp nhớ vào Saigon ngay nhé, đã vô học rồi, coi chừng không kịp bài!" Tôi nói một hơi, hình như để che giấu một chút buồn trong lòng, sao vậy, tôi cũng không hiểu nổi!
Đi bên tôi, Chíp thở dài lặng lẽ, tôi không nói gì, hơi tiếc một chút, có phải là...
Một tháng..., rồi ba tháng, chẳng thấy tăm hơi, hàng hoa của bà cô cũng đổi chủ, đôi lần tôi quay lại hỏi thăm, không ai biết gì! Việc học cuốn hút, thi rồi lại thi,... tôi dần dần quên đi ngươi bạn ấy!
Một hôm cô tôi mời dự đám cưới con gái, chú rể ở nước ngoài về, nghe đâu trước đây có học ở Đại học Khoa học Tự nhiên, ừ, biết đâu gặp được người quen đây!
Tôi tới hơi trễ, cô dâu chú rể và cha mẹ hai bên đang trên sân khấu để chào họ hàng! Ồ, chú rể trông quen quá, Chíp, đúng rồi, bạn cũ đây mà, may là tôi kịp dừng lại, không gọi Chíp ơi! Kỷ niệm xưa chợt ùa về, tôi nghe bối rối một chút, rồi thôi, ai cũng có một mảnh đời riêng, may quá, hồi đó chưa kịp nói gì với nhau, nếu không thì...
Sóc Tím. (04/08/2011.)

Hình minh họa mượn của bogger Bạch Dương.
Ảnh tàu của Anh bạn Xuân chụp cho Sóc mượn đi tìm người yêu! hì,hì, Cám ơn Xuân nhé!

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011

Chuyện của tôi.





                                   Ốm!
 
Lâu lắm rồi mình mới có lại cảm giác này, người như yếu hẳn, không muốn ngồi dậy nữa! Thật lạ, trước đây mình bị ốm, đi bác sĩ về là khỏi liền, cảm giác như thấy bác sĩ là hết bệnh vậy! Thế mà hôm nay có khác, có ốm bệnh gì đâu, chỉ đi tái khám thôi mà, về nhà rất bình thường, còn đi bơi nữa, oai lắm cơ! Thế mà sau khi uống thuốc xong mình thê thảm thế này, chắc là thuốc vật, trời ạ, có nghe bác sĩ nói gì đâu! Đau bụng, muốn nôn nữa, trường hợp này mình rất sợ, lần trước đi cấp cứu cũng giống như vậy, nằm viện cả tuần lễ, hì, rối loạn tiền đình, HA cũng tăng vọt lên 15! Điều này lạ, thường HA của mình thấp lắm, 11-12 là tối đa, ôi đau! Hai giờ con gái đi làm, mình báo mẹ ốm rồi , không muốn ngồi dậy nữa! Con sờ trán nói hơi sốt, mẹ nghỉ ngơi đi, có gì báo liền cho con! Trời ạ, lại cô đơn, cô quản lý đâu rồi, thôi ráng đi pha nước chanh nóng uống thôi! Cắt chanh xong mới nhớ là mình bị đau bụng nữa, thôi tốt nhất là uống trà gừng, có thể tối không ngủ được, mặc kệ, giải quyết chuyện bây giờ rồi tính sau!
Uống hết ly trà gừng, ôi, còn đau quá, Tím ơi, không ai nắm tay chị cho hết đau nè, hì, em đâu rồi, thôi tự mình nắm tay mình vậy! Ghét ghê cơn bệnh, làm mình thấy cô đơn quá! Chắc phải khóc một chút cho nhẹ lòng, hì mình con nít quá, xin đừng cười tôi nhé! Thôi không viết nữa, mình đi nằm đây, đầu nhức như búa bổ vậy, bệnh gì thật lạ, ôi bác sĩ, mới đi khám thôi mà bệnh luôn rồi, thế có đểu không chứ!                                            Sóc Tím. 
                                         (03/08/2011)