Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Thơ tình tím.





ĐỢI


Dường như tình đã xa tôi,
Mùa xuân bỏ lại bên đời bơ vơ.
Kỷ niệm xưa tháng ngày mơ,
Bỏ con đò nhỏ ngu ngơ héo gầy!
Chở bao ngày nắng trên vai,
Chở bao thương nhớ cho đầy tháng năm!
Áo ai phai nhạt sắc hồng,
Người đi ngày đó vẫn không quay về!

Sóc Tím.
(19/05/2011.)

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Viết từ dãy Hòn Khô Đồng Đế!





Viết từ dãy Hòn Khô Đồng Đế!
Thơ Nguyễn Ngọc Miên!
 
 Sóc Tím: Tôi không biết Anh là ai, thơ của anh có xuất hiện nhiều trên các báo ở Saigon ngày ấy? Chỉ biết những vần thơ đó đã ghi sâu vào ký ức tuổi thơ tôi tới tận bây giờ! Tôi xin ghi lại để chia sẻ cùng các bạn tôi như một món quà mùa hạ!
 
Em ở đó ngàn năm còn xõa tóc,
Ta muôn đời thao diễn giữa trời mây!
Nghe thương nhớ rụng rơi trên triền dốc,
Núi đá buôn trăn trở với cỏ cây!
Ngủ đi em trùng dương ru em ngủ,
Lời ca dao mặn đắng của nhân ngư,
Mắt man dại buông trôi dòng thạch nhũ,
Em nghĩ gì trong vóc dáng trầm tư?
Ngủ đi em trên làn đạn đạo đó,
Người tình xưa đã đã chết dười hỏa châu,
Gọi tuổi tên chừ nghe xa lạ,
Hồn rong chơi vất vưởng chốn tinh cầu!
Ngủ đi em thung lũng này xưa cũ,
Đã hoang vu từ lúc ta lang thang,
Ôi mùa thu mãi tìm về trú ngụ,
Để cơn đau rừng làm lá úa vàng!
Nghe thương nhớ rụng rơi trên triền dốc,
Núi đá buồn trăn trở với cỏ cây,
Em ở đó ngàn năm nằm xõa tóc,
Ta muôn đời thao diễn giữa trời mây!
 
Nguyễn Ngọc Miên


Chuyện của tôi.





Minh Lan và tôi!

Cô ấy là một người bạn khá thân của tôi, có cùng một thời trẻ thơ nghịch ngợm, rồi lớn lên, rồi cô ấy theo chồng đi xa, nhiều năm qua mới  về lại Saigon. Chồng cô ấy ra đi bất ngờ trong một tai nạn giao thông, cô có ba đứa con đã thành đạt nên gánh kinh tế gia đình cô không phải lo! Chuyện buồn cũng giống như tôi, nên hai người bạn cũ đến gần nhau hơn!
Sao hôm ấy trông cô buồn quá, tôi hỏi mãi cô ấy mới nói ra, thật là ai mà không có những riêng tư! Tôi viết lại đây bằng cảm nhận của mình, và đặt mình vào đó để cùng chia sẻ!
(Xin lỗi, tên Minh Lan chỉ để minh họa! Và cũng là nhân vật xưng “tôi”trong bài viết dưới đây!)
Những người trong xóm nhìn vào cách sống của gia đình tôi như một điển hình của xã hội hôm nay, Sáng sáng con cái đi làm, người giúp việc đi chợ , ăn trưa đơn giản, buổi tối cả gia đình mới quây quần bên nhau, tiếng cười nói râm ran, những đứa trẻ đùa vui tíu tít, hạnh phúc như mơ!
Tôi cũng tự kể về mình một chút dù người ta nói: “Cái tôi là đáng ghét!” Nhưng không có tôi thì làm sao có chuyện để nói hôm nay! Sáng sáng tôi dẫn chó cưng đi dạo một vòng, đi bộ khoảng nửa giờ, về ăn sáng, viết gì đó một chút, có khi đi mua sắm, rồi hát với bạn, hay xem phim một mình! 
Sáng nay thức dậy theo thói quen cầm remote bật TV lên, HBO có một phim đang chiếu, mất phần đầu rồi, nhưng cũng hiểu được đôi chút. 
Chuyện về một ông lão, chắc khoảng trên 70, sau một cơn bệnh nặng, khi hồi phục tính tình ông thay đổi hẳn! Tính cách ông trẻ như một chàng trai 25 tuổi, năng động , sôi nổi, trong cả cách sinh hoạt vợ chồng, làm bà vợ khá bực mình. 
Con cái thú vị vì thấy cha mình vui vẻ, yêu đời! Là một người Mỹ, tự dưng ông nói thích sinh hoạt như người Nhật, ăn mặc như người Nhật, tìm hiểu văn hóa Nhật! 
Các con ủng hộ cha, bà mẹ bực mình nhưng ráng chịu đựng! Tức nước vỡ bờ, bà nổi giận và đập phá trong một bữa cơm gia đình!
Các con can gián, bà nguôi ngoai, nhưng ông thì buồn bã tuyệt vọng, như không ai hiểu mình! 
Ông ngã bệnh, dù bà có ân hận túc trực bên cạnh, dù con trai hết lòng chăm sóc an ủi, buồn nhất là lúc sắp ra đi, ông kể cho con trai về trận bóng đá cách 40 năm trước!với giọng điệu thích thú, nhớ cả tên cầu thủ…
Rồi ông nhắm mắt ra đi yên tỉnh, bà mãi ân hận, nhưng qua rồi, nếu lúc trước… cuộc đời nhiều chữ nếu!...
Tôi là người khá năng động như nhiều người bạn nói, rất thích nói chuyện, bàn bạc hay thảo luận điều gì, nên bên tôi bạn bè không thể buồn, không thể im lặng vì nói ra thì…hiểu nhau hơn!
Con trai tôi, rất nghiêm túc với bản thân và những người chung quanh, mỗi khi nói chuyện với con, tôi rất là dè dặt, với bản tính của tôi thích đùa, con hay giận vì những câu nói đùa. 
Thế đấy, tôi khó chia sẻ được với ai, con thích làm theo ý mình, chắc con chưa cần, hay không cần biết suy nghĩ của tôi, hay thấy những điều tôi nghĩ là vu vơ, không thực,… Thế nên tôi cũng muốn im lặng cho qua đi! 
Nếu tôi là người không biết tỏ ra bất cần chung quanh, mặc kệ ai cứ nghĩ sao thì nghĩ, chắc tôi khổ sở lắm, trầm uất mà chết, nhưng tôi là dạng “ruột để ngoài da” nên có thể đi chơi, hát hò, mua sắm…tôi đã xếp được nỗi buồn vào góc tối nhất của tâm hồn! 
Thế đấy, có buồn giận thì chết chẳng có ai thương!
Con gái thì sao? Duyên dáng, ngoan hiền, nhưng là một nhà hùng biện sắc sảo, điều này tôi thua xa, khi có cuộc nói chuyện hay bàn bạc vấn đề gì, để bảo vệ ý mình, con gái nói không cần ngừng để thở, điều này tôi thực sự bó tay! 
Con gái thương yêu tôi, rất thương nữa là đàng khác, bảo vệ tuyệt đối, sợ người khác làm tôi tổn thương, “Vì trên đời này con chỉ còn có mẹ!” 
Nhưng trời ạ, được bao phủ trong lớp màn yêu thương đó, tôi có khác chi là một người tù, khác chi con chim bị thương, được nuôi dưỡng chăm sóc trong chiếc lồng son, dù đẹp dù sang nhưng chim vẫn thích bầu trời xanh kia, dù có nhiều bẩy độc, nhiều thợ săn rình rập giết đi! 
Nhưng bầu trời vẫn bao la, thênh thang, trước khi bị hạ gục thì chim được tự do, tự do tuyệt đối, ai hiểu được tôi? 
Chắc tôi cũng chẳng cần con hiểu, tôi có thể tự do thả hồn trong khoảng trời xanh kia, không ai giam được chim trời, tôi cũng buồn nhiều, muốn chia sẻ cùng ai đó, một chút thôi, cho tôi đươc vui, tôi sẽ vui đến những ngày sau cuối! 
Đôi khi tôi ước rằng mình không là mình hôm nay, sao tôi lại là tôi với nỗi buồn không lối thoát vậy! 
Sao tôi là tôi để được các con quá yêu thương, Trời ạ, sao tôi sợ tình cảm đến thế, sợ tình yêu mà các con đã dành cho tôi!
Tôi còn một đứa con gái, một bóng mờ bên cạnh anh chị nó, nó lạnh lùng đến hờ hững, đôi khi tôi còn quên mất nó hiện diện! 
Vậy đó, tôi giận cả tôi, và hình như tình cảm tôi dành cho các con không giống nhau, nhưng tôi yêu thương trong dè dặt, không biết thế nào nữa! Thôi nhé, tôi mong thời gian qua mau, đêm mau sáng và những ngày mới tôi muốn chứng tỏ mình là chính mình, không phải thứ bỏ đi, hay sở hữu của ai đó, hay của các con tôi! 
Tôi là tôi, có mặt trên cuộc đời, sống hết mình và không bao giờ phải hối tiếc!
“Tôi là ai mà còn khi giấu lệ, tôi là ai mà còn trần gian thế, tôi là ai, là ai, … mà yêu quá đời này!” 
(NS. Trịnh Công Sơn.)
 
Sóc Tím. 
(18/05/2011.)

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2011

Cho tôi một vé đi tuổi thơ.





Cho tôi một vé đi tuổi thơ.

(Xin phép nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cho Sóc Tím mượn chủ đề này để chia sẻ với các bạn.)
Mời các bạn yêu thơ cùng họa nhé!

Sóc Tím 15:58 17-05-2011

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ,
Nơi quê xưa có bà ngoại già tóc trắng,
Nương gậy trúc đi tìm tôi trưa vắng,
Nắng mùa hè ngan ngát hương hoa cau!
Cho tôi một vé đi tuổi thơ,
Con sông xưa với đôi bờ cát mịn,
Tắm mát những trưa hè,
Lặn ngụp đùa vui bắt tôm bắt cá!
Tôm cá đâu chẳng thấy, mà bị đánh đòn vì trốn học đi chơi!

Hì, tuổi thơ hồn nhiên, dễ thương quá các bạn nhỉ!

  • Cho tôi một vé đi tuổi thơ 
    Được trở về nơi quê xưa chân đất
    Nơi có những ngày tuổi thơ chân chất
     Bên mẹ, bên cha cùng những người thân 
    Nơi có mù..
    • Sóc Tím
      Thế là anh Thanhthuoc mở hàng đắt đây, ít ra có thêm khách rồi, vui nhé! 
      Cho tôi một vé đi tuổi thơ, 
      Về những ngày xa xưa bé dại, 
      Vào rừng sim kết nhánh cất nhà chòi, 
      Kết hoa vòng cửa, đón dâu về, 
      Buổi tiệc toàn là trái sim chín tím! 
      Chú rễ trẻ con mặt còn lấm đất, 
      Bên cô dâu  trên tóc kết hoa sim, 
      Vẫn vui đùa thắm đậm nét hồn nhiên, 
      Ôi nhớ quá muốn tìm về ngày thơ ấy! 
      Bên dòng sông chở đầy thương nhớ, 
      Quán hàng con với đủ những ước mơ, 
      Của thơ ngây viên kẹo tròn ngọt lịm!
      Gói ô mai mẹ thưởng những ngày hè!
  • thanhthuoczvolen
    Ngày xưa, nhớ tuổi còn thơ 
    Chăn trâu cùng bạn dựng cờ đánh nhau
    Đứa rách mắt - thằng vỡ đầu 
    Về nhà còn bị đòn đau khóc nhè!
     Nhưng tuổi thơ những chiều quê 
    Thả diều, hái quả hả hê mục đồng 
    Cả lũ ngụp lặn trên sông 
    Đêm về trận giả om sòm sân kho
     Nhớ về ngày tháng tuổi thơ
     Nhớ về quê mẹ, nhớ bờ biển xanh 
    Bây giờ ai cũng trưởng thành 
    Nhưng gặp vẫn kể "gian manh" mục đồng!
     
    • Sóc Tím
      Wonderfull! Oh my God! This is a poem! Trời ạ, anh tôi làm thơ hay thế mà tôi không biết chứ! Suýt tí nữa là hoang phí một tài năng! Vào đây thì cho font chữ lớn một chút nghe, Sóc Tím mời vào cùng họa thơ mà! Hì, cám ơn anh đã mở hàng, để xem "Ế" hay "đắt" nhé!

Đi dã ngoại!





Đi dã ngoại!

Trưa chúa nhật, cô em gọi điện: 
-“Chị xuống ngay đi, vui lắm, có món này ngon tuyệt!”
Người có tâm hồn ăn uống bỏ bài đang viết dở, chạy đi!
Con gái nói vói theo: 
-“Tối về nghe mẹ, Hiền hứa đem con nó sang chơi!”
-“Ừ, về liền mà, yên tâm đi!”
Nói thế chứ ra khỏi nhà là quên mất, em gái mời ở lại qua đêm, gật đầu không cần suy nghĩ gì, đúng là ham vui, mà không khí ở đây dễ chịu quá, muốn tận hưởng một chút! “Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ!”
Nhà em gái chỉ cách trung tâm thành phố chưa đầy hai mươi cây số! Khung cảnh khá yên tĩnh, cây xanh nhiều, buổi chiều êm nhẹ, mang cho ta cảm giác đồng quê, nếu trời mưa mà còn nghe được tiếng ếch nữa thì quá tuyệt vời! Nhưng trời mưa thì làm sao ra sân, thôi tắt điện đi và chỉ xài đèn bão, làm cho ra vẻ đồng quê, cũng thú vị đấy chứ! 
Thế đấy, nông thôn xa lắc xa lơ thì ước được rộn ràng, rực rỡ như thành phố, mà ở phố lâu ngày rất thèm môt chút dáng vẻ nông thôn, thèm cá non kho mặn, khô sặc, mắm đồng, hương vị đó ở đồng quê ta mới có! 
Thèm dựa lưng bên gốc cây mít cổ thụ trước sân nhà, giữa trưa đầy gió, đánh một giấc quên đời, dù đời chẳng dễ gì quên. 
Nhớ ngày xưa, trong vườn ngoại đầy hoa cau trắng, thèm dáng ngoại gầy lom khom nhặt lá khô rơi! 
Thèm ngoáy trầu cho ngoại, hít thở mùi cay cay nồng nồng của trầu cau với vôi, sau đó tập têm trầu cánh phượng như cô Tấm ngày xưa! 
Ở đây tạo nên một chút quê mùa cho đỡ nhớ! 
Quê ơi, ta chưa có dịp về! Quê ơi, rồi ta sẽ về…
Nhỏ em mang cây đèn bão ra treo lên cây xoài, ánh sáng yếu ớt của nó làm nên một nét mơ màng, thi thoảng một cơn gió nhẹ lay lay cành cây làm cho ánh đèn chao chao như sắp tắt. 
Cậu em ôm đàn guitar, hát: 
-“Chiều buồn nhẹ xuống đời, người tình tìm đến người, thấy rưng rưng trong chiều phai! Vẻ sầu của đóa cười…”
Cô em trải chiếu, bày một buổi tiệc đơn giản, ít bia và vài thức ăn nhẹ, đặc biệt món bánh xèo, món đầy hấp dẫn, đã lôi kéo tôi vào cuộc vui hôm nay! Nước mắm pha ngọt, rau xà lách, rau thơm, đặc biệt lá xoài non hái tại nhà tăng thêm vị ngon của món bánh! 
Cô em lăng xăng chạy tới chạy lui, thêm thứ này, thêm thứ kia, mấy đứa trẻ nhỏ cũng giúp đỡ một tay, chạy loăng quăng trông vui mắt lắm!
Cậu em nói:
-”Chị hát gì đi, Trịnh Công Sơn nhé!” rồi dạo đàn: “Mười năm xưa đứng bên bờ giậu, đường xanh hoa muối bay rì rào,…có một dòng sông đã qua đời…” (NS Trịnh Công Sơn.)
Em gái hát: 
-“Phố núi cao, phố núi đầy sương! Phố núi cây xanh, trời thấp thật buồn! Anh khách lạ đi lên đi xuống… Còn một chút gì, để nhớ để quên!” 
(NS Phạm Duy.)
-“Thôi ăn đi chứ, hì, hát không thể no lòng, không sao, ăn xong mình hát tiếp!”
-“ Bánh xèo tuyệt vời em ạ, vừa thơm vừa béo!”
-“ Tú làm đó chị, con bé siêng lắm!”
-“ Mở quán bánh xèo đi, dì ủng hộ hết mình đó!”
Cô bé mỉm cười, má đỏ hồng, không biết vì lửa hay vì mắc cỡ! Dễ thương ghê đi!
Sóc Tím.
(17/05/2011.)

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

Một ngày với “Ơn Thiên Triệu!”




Một ngày với “Ơn Thiên Triệu!”




Gần 6 giờ, hôm nay dậy muộn thế, mình luýnh quýnh lo đi thay đồ, vô trễ kỳ lắm! Hình như trời vừa dứt mưa, trời ạ, mặc áo dài chắc là lấm lem hết, mặc jeans, không được đâu, đã hứa rồi mà, giờ nay mà còn lựa chọn, khổ thật! Rồi bộ áo dài cũng yên ổn trên một người mẫu, hì, ít ra cũng là người mẫu áo dài cho các chị hơi lớn, đặc biệt là các chị còn dùng cả ni tấc của mình nữa chứ, cô Ba thợ may còn phải trố mắt, ngạc nhiên quá đỗi, mà thật như vậy, không biết làm sao mà các chị có thể mặc áo mình được, cũng có chị cao gầy, có chị tròn trịa, mà mình thì cũng không quá tròn, mặc áo dài thoang thoáng một chút, không quá rộng, không ôm sát người, ít ra cũng cả chục cô trong xóm mình đi may nhà cô Ba theo ni của mình! Thế mà cô Ba chẳng giảm giá gì cho mình cả, không sao, các chị ấy mặc áo dài cũng đẹp…như mình là được rồi! Hì, tự tin ghê đi!

Nhà thờ ở gần, đi bộ mất 5 phút, may quá, chưa trễ giờ, còn kịp được Cha ban Nước Thánh! Chỉ bấy nhiêu đó thôi mà cứ ráng đi lễ sáng! “Lạy Chúa xin thương xót con theo lượng từ bi của Chúa!…” Con biết tình Chúa bao la, con chắc sẽ được thương nhiều!!!

Một giờ lễ qua mau, “Lạy Chúa con ra về tràn đầy bình an của Chúa!” hồi nãy Cha mới chúc bình an đây mà…

Bảy giờ hơi đói, bước nhanh nhanh một chút, tới gần nhà, cô hàng xóm chặn lại: 
-“ Trời, quên rồi sao, lễ thiếu nhi cháu bé đọc Thánh thư…” 
Ấy chết, quên thật rồi! 
Nhỏ em nói: 
-“ Cháu Hạ gọi cho em là hôm nay giới thiệu các dòng tu, em xuống cùng đi xem với chị, chị không nhớ sao?” 
-“Ờ, ờ, sáng dậy trễ, quên! Ừ thì đi tiếp, một vài giờ thôi, tiếc gì với Chúa!” -“Nghe được đấy, chị thật mau quên!” 
Chắc nó đang nghĩ về chiếc áo đang mặc đẹp quá, nên quên cằn nhằn mình!
Hôm nay hai nhóc cháu ngoại bé tí của mình cũng mặc áo choàng để trình diễn giới thiệu các dòng tu và Ơn kêu gọi của Chúa, mỗi dòng tu một kiểu áo, một màu áo khác nhau, các cháu mặc đồ xúng xính, khăn choàng đầu, tay cầm nến trắng đang cháy, bước đi trang nghiêm, trông dễ thương làm sao!
Ổn định chỗ ngồi xong, một bé trai lên đọc “Bài đọc 1” hát, và tới bé Vy của mình đọc “Bài đọc 2”! Giọng bé êm êm, trong vắt, nhưng nhỏ dần như hết pin vậy, nhìn cười không chịu được, chỉ câu cuối:”Đó là lời Chúa!” thì cháu nói to lên! (Hì, như pin vừa được sạc!)
Tới phần giới thiệu các dòng tu, Cha chỉ từng bé một:
-“Này con, con tên gì , con tu ở dòng nào?” 
-“Dạ, thưa Cha, con tên Hạ Du, con tu ở Dòng Chúa Cứu Thế!” 
Bé quên nói tên thánh trước tên mình, không sao, Cha không nói gì! Những bé khác cũng nói theo như thế, trẻ con mà, dễ thương ghê đi!... 
Lần lượt tới các bé gái: 
-“Dạ, thưa Cha, Con tên Hạ Vy, con tu ở dòng Trinh Vương!” 
Rồi lần lượt tới dòng:
- La san.
- Đa minh.
- Mến Thánh Giá
- Đức mẹ Đồng Công.
-Phan xi cô.
-Dòng Trinh Vương.
-Dòng Nữ tì Chúa Jesus. 
-Dòng Đức Bà.
- Dòng Kín Cát Minh. 
-Dòng Phao lô.  
-Dòng Tu sĩ Triều: 
(Đây là dòng tu khi trở thành Linh mục rồi thì được điều đi làm Chánh xứ, còn gọi là Cha sở!)
- Và còn nhiều dòng nữa...

Em Út nói: 
-“Bé Du mặc áo dòng trang nghiêm như Đức Cha vậy! Thường ngày bé quậy lắm mà, nhìn thích ghê đi!”
-“ Ừ, có vậy đó mà các cháu háo hức, lo lắng, tập dượt trước cả tháng trời, bé Vy nữa kìa, làm Ma Soeur mặt tươi ghê luôn! Con vui còn ít hơn mẹ, nhìn mẹ cháu kìa, hì, gọi điện khoe hết mọi người, rồi chạy tới chạy lui chụp ảnh, suýt chút nữa thì giận chị rồi!”
-“Mà chị cũng lạ, ai lại đi lễ trước như vậy, không quan tâm gì hết!”
-“Chị biết rồi, thì chị vẫn ở đây, quên một chút có gì đâu!”
-….
Buổi lễ đi qua nhẹ nhàng, nhưng ấn tượng trong lòng các bé chắc sẽ còn mãi! Mai này lớn lên nhìn lại ngày hôm nay vui lắm, thú vị lắm! 
Ai mà biết được, nếu bé đi theo ơn kêu gọi, ba mẹ bé có vui không? 
Hì, nghĩ tới thôi cũng thấy thích rồi phải không Nguyên Hạ của mẹ! Đừng có than thở rằng cô đơn quá mẹ ơi nhé! Lúc đó mẹ già lắm không chia sẻ được gì đâu! Nhưng chắc mẹ cũng vui lắm vì khi đó người ta sẽ gọi con của mẹ là :”Bà cố”, thấy có vui thích không?Thích quá đi chứ, ước gì được như vậy!
Sóc Tím.
(15/05/2011.)

Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011

Như những ngày thơ!





Như những ngày thơ!

Em bước vội vàng theo dòng người đang hối hả đi về phía sân ga! Em đang tiễn đưa một người thân, ai vậy? Em cũng không biết nữa! 
Em có vẻ buồn như sắp xa ai đó, không đâu, Em đang tìm một thứ gì đã mất? Tìm ở đâu đây? Dù Em đã từng chịu mất mát mà không gì có thể bù đắp được! 
Không hiểu được Em đang suy nghĩ gì, thôi đừng quan tâm đến Em nữa, Em vẫn thế, vẫn một chút buồn, vẫn một chút suy tư, Em muốn tìm trong huyên náo kia một ánh lửa nhỏ nhoi, một tiếng nói nhẹ nhàng đủ làm tim Em ấm lại!
Con người như mây như gió, bất chợt buồn, bất chợt vui. 
Khi buồn người ta hay kiếm cớ giận hờn ai đó, thường đối tượng để giận là người thương yêu mình nhất, gắn bó với mình nhiều nhất! 
Hồi nhỏ mỗi lần giận mẹ, Em tủi thân khóc hoài, dỗ dành thế nào cũng không nín, mẹ phải nhờ cô bạn bé nhỏ của Em, rủ Em đi chơi, trẻ con chóng quên Em vui đùa với đám bạn và quên hết giận hờn. 
Nhớ khi về đến nhà mẹ vuốt tóc Em, mái tóc ướt mồ hôi và bụi bẩn, Em sà vào lòng mẹ như để được chở che! 
Bây giờ, Em cũng không còn có mẹ, Em bơ vơ cô đơn, khi vui khi buồn, chỉ một mình!
Em có một người anh, anh ở một nơi xa xôi lắm, anh vui tính và rất thương yêu Em, vẫn an ủi mỗi khi Em buồn, trách giận mỗi khi Em có lỗi! 
Anh là nơi nương tựa tinh thần của Em! Khi buồn tủi Em không thấy mình đơn độc!

Ngày cuối tuần Em muốn gọi, Em muốn nghe tiếng anh dù không ngọt ngào  như lời ru, nhưng trầm ấm êm nhẹ, cho Em cảm giác được quan tâm, che chở, nhưng Em sợ anh chia trí, không được toàn tâm toàn ý với gia đình, không thể vì Em mà anh chịu thiệt.
Em có buồn một chút có sao đâu, Em cũng quen rồi! Em không muốn vì Em mà người khác phải phiền lòng! 
Em nói như vậy có đúng không, có làm anh buồn không? Anh nhớ cho dù là Em ruột của mình, thường thì người phụ nữ ít muốn bị chia sẻ tình cảm, thế đấy anh có biết không?

Em vẫn đứng đây lặng lẽ, sân ga đã trở nên vắng ngắt, những dòng người hối h đâu rồi? 
Người ta nói ga chiều buồn lắm, buồn như sau cuộc chia tay!

Em trở về với căn phòng trống vắng, một mình, hôm nay không ca hát, và ngày mai Em cũng chỉ một mình, thế thôi! Khe khẽ, Em ngâm câu thơ:

“…Em ngồi bên song cửa 
Anh đứng tựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa 
Một ngày một cách xa
Giờ hết một mùa đông 
Giờ cành cây trụi lá
Đã qua mùa ân ái 
Đàn sếu cũng sang sông
Yêu hết một mùa đông 
Chưa một lần đã nói
Nhìn nhau buồn vời vợi 
Có nói cũng không cùng!...” 
       (Thơ Lưu Trọng Lư.)
Ngày xưa sao người ta yêu nhau nhẹ nhàng dễ thương đến thế anh nhỉ!
Sóc Tím. 
(14/05/2011.)